ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Số 13 Phố Mink

Chương 79. Cười (3)

Chương 79: Cười (3)

Sau đó,

Alfred cũng cười, ban đầu chỉ nói rất khẽ, sau đó từ từ tăng âm lượng để phối hợp với sự hiện diện vĩ đại trước mặt anh ta.

Bên cạnh, cô Molly nhìn thấy Karen đang cười, sau đó thấy Alfred cũng cười, cô cũng bắt đầu cười hùa theo.

Karen - người vừa lấy lại ý thức ngừng tiếng cười, lại lần nữa không kìm được sau khi nghe thấy hai tiếng cười vang lên từ phía sau.

Đậu xanh, hai người cười cái quái gì!

"Hahahahaha ! !! !"

"Ha ha ha ha!"

"Ha ha ha ha!"

Cười quái gì, đừng chọc tôi cười nữa, thôi hết đi!

"Ha ha ha ha!"

Karen quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng điếu thuốc rớt khỏi miệng của cô Molly vì cô ấy không có tay cầm điếu thuốc.

Mẹ kiếp!

"Hahahahaha ! !!"

Karen cười đến mức ứa nước mắt.

“Hahahaha ! !!” Alfred cũng không thể dừng lại.

Để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô Molly đã tăng âm lượng cười lớn vì dù sao điếu thuốc cũng đã rơi ra.

Hai người điên thật!

Cười là dễ lây, ngay cả khi cười không thể giải thích được, khi người bên cạnh đột nhiên cười, bạn không kìm được cười lây, trong đầu bạn sẽ không hiểu tại sao, nhưng cơ thể lại không thể kiềm chế được.

Karen không biết mình đã cười bao lâu, tóm lại là cuối cùng cười đến mức suýt thiếu oxy, rồi mới từ từ dừng lại.

"Tôi đã không cười rất lâu rồi, gần như đã quên cảm giác cười là như thế nào."

Giọng cô Molly chậm rãi vang lên.

Cuối cùng cũng nói rồi.

Karen ngay lập tức lên tinh thần và bắt đầu sử dụng kỹ thuật ăn nói toàn năng của kiếp trước khi đưa ra lời khuyên cho bệnh nhân của mình:

"Đôi khi, nên học cách buông bỏ chấp niệm thì mới có thể nhặt lên được thứ mình thực sự muốn."

Cô Molly nghe vậy xong cơ thể nói chính xác là hai cái chân đẫy đà của cô khẽ chấn động;

Ngay sau đó cô lại quỳ xuống:

"Cám ơn ngài đã khai sáng, tôi sẽ ghi nhớ lời dạy của ngài."

Lúc này,

Alfred đột nhiên mở miệng nói:

"Thẩm phán của giáo hội kỷ luật đến rồi."

Thẩm phán? Giáo hội kỷ luật?

Karen hơi nghi hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ, trên con đường bên ngoài sân, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện... Dis.

Bên cạnh ông nội có một vật nhỏ, dưới màn đêm không chân thật lắm, nhưng ánh mắt như hổ phách của nó, chính là Pall.

Karen bây giờ gần như muốn hét lên theo bản năng:

"Ông ơi cứu cháu với!"

Nhưng sau khi đánh giá khoảng cách giữa mình với hai người xung quanh và khoảng cách với ông nội, Karen đã từ bỏ kế hoạch này.

Nhưng dù thế nào đi nữa, sự xuất hiện của ông nội đã mang lại cho Karen cảm giác an toàn cực lớn.

Anh đứng đó, nhìn Dis ngoài cửa sổ và lạnh nhạt nói:

"Tôi sống trong nhà của ông ấy."

Mắt Alfred lập tức sáng lên và hỏi:

"Vị thẩm phán của giáo hội kỷ luật này là người hộ tống của ngài sao?"

Phải rồi, trước khi mỗi đấng vĩ đại trỗi dậy, bên cạnh đều sẽ có tùy tùng đúng lúc xuất hiện, họ sẽ bảo vệ ngài ấy vượt qua giai đoạn đầu khó khăn, trong mấy câu chuyện tôn giáo chẳng phải đều như vậy sao!

Người hộ tống có thể là một dị ma mạnh mẽ hoặc... một con người quyền năng.

Chẳng trách người này mạnh mẽ như vậy, nhưng vẫn luôn làm thẩm phán ở thành phố La giai, hóa ra hắn vẫn luôn có một sứ mệnh to lớn như vậy!

Karen trả lời:

"Ông ấy là ông nội của thân thể này của tôi, theo nghĩa huyết thống."

Karen thề rằng những lời này là hoàn toàn trung thực, và anh không thêm thắt gì hết.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip