Chương 87: Không có tư cách (4)
“...” Karen
Karen trong chốc lát không biết nên trả lời thế nào, mặc dù nhà Immeles không thiếu tiền, nhưng với hoàn cảnh gia đình hiện tại thì thực sự rất kém.
“Xin lỗi.” Piaget nhận mình đã sai “Anh cứ nói chuyện với gia đình đi. Nếu là về vấn đề tiền bạc, lúc nào anh cũng có thể đến tìm tôi.”
“Cám ơn.”
Cho dù là thời đại nào, cho dù là năm nào, người có thể chủ động nói cho bạn mượn tiền thì đó là bạn bè chân chính.
“Anh nghỉ ngơi cho tốt, tôi quay về đây”.
“Được, lên đường chú ý an toàn”.
Piaget rời đi
Mina bón cho Karen uống canh gà, Karen đã uống được không ít, hương vị của món canh gà này thật sự là rất ngon.
Còn phần canh gà thừa lại, Karen để Mina và Lunt cùng nhau ăn.
Sau đó, Karen ngủ một giấc.
Lúc tỉnh lại anh nhận ra có người đang mò mẫm trên người mình.
Mở mắt ra, anh thấy thím Mary đang đứng cạnh giường bệnh, chăn bông của anh đã được vén lên và quần anh cũng bị cởi ra.
Có lẽ là vì vết thương cho nên anh ngủ rất sâu.
Vành mắt thím Mary đỏ hoe, thấy Karen đã tỉnh rồi, thím nói:
“Cháu đừng cử động, thím giúp cháu lau rửa thân thể một chút, lúc này không tiện tắm rửa, lau người mới thoải mái, cháu vẫn luôn thích sạch sẽ mà.”
“Cảm ơn thím.”
“Không cần cảm ơn, cháu đã chịu khổ vì dì rồi, nếu như không phải chiều ngày hôm đó, thím nhất quyết kéo cháu đi ăn thịt nước thì cháu cũng sẽ không....”
Nói đến đó, thím Mary lại khóc
“Bây giờ cháu rất khỏe, thím à, cháu khỏe lại rồi, rất khỏe rồi đó kỳ thực cháu không sao đâu”.
“Đừng nói nữa, nằm xuống đi, Karen, thím xin lỗi con.”
“Thật sự là không cần đâu, thím.”
“Ngoan ngoãn nằm xuống nào.”
Tiếp theo đó, Karen ngoan ngoãn nằm xuống nhờ thím Mary lau người cho mình.
Bởi vì đây là tình yêu đến từ bậc trưởng bối cho nên trong lòng Karen rất bình lặng, không hề có tình thế ngượng ngùng.
Thím Mary lau người cho anh rất thuần thục.
Hoàn toàn không cần phải suy nghĩ sự điêu luyện này từ đâu mà có.
Buổi chiều, thím Mary còn ngồi cạnh giường bệnh bón cho Karen ăn một ít trái cây.
Cuối cùng, dưới lời khuyên kịch liệt của Karen, muốn xin thím đưa Mina và Lunt về nhà. Ngày mai, Mina và Lunt phải đi học, còn công việc kinh doanh trong nhà không thể thiếu thím được.
Thêm vào đó, nơi đây là khu phòng bệnh VIP, đầu giường bệnh có chuông báo. Ngoài các vấn đề về bệnh tình ra, còn có thể gọi y tá đến phục vụ việc ăn uống, thậm chí không cần thuê người chăm sóc. Tất nhiên chi phí phòng VIP so với việc thuê người chăm sóc đắt hơn nhiều.
Vào buổi tối, Karen tìm y tá, muốn một tờ báo ra hôm nay để đọc giết thời gian.
Chị y tá cũng tặng kèm luôn cho Karen một cuốn tiểu thuyết mà chị đã từng đọc.
Tờ báo được đặt xuống nhanh chóng, Karen bắt đầu đọc tiểu thuyết.
Ừm, đó là một cuốn tiểu thuyết Mary Sue.
Nhưng kỳ lạ, Karen vẫn cứ xem nó một cách mê say
Đêm khuya,
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra,
Một con mèo đen lao tới, nhảy thẳng lên giường bệnh,
Theo đó,
Bóng dáng của Dis xuất hiện
Karen liếm môi, cố gắng ngồi thẳng người hơn.
Dis đi đến bên cạnh giường bệnh của Karen
Hỏi anh:
“Vẫn còn đau hả?”
“Cháu không sao, bác sĩ nói vết thương không nghiêm trọng.” Karen cười đáp.
Có lẽ anh nên sợ hãi Dis. Bởi vì vào đêm hôm đó, anh không ngờ rằng Dis đã đâm con dao găm vào ngực anh như thế này.
Nhưng anh cũng không có lý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền