Chương 89: Tiếng kêu gào bên trong…phòng xác (2)
Dis im lặng,
Sau đó,
Dis lại cười,
Nói:
“Những người ngoài kia, cũng đâu có gọi tôi là ông nội.”
…
Tỉnh dậy sau một giấc, trời đã sáng rồi.
Karen nhấn chuông, không bao lâu sau, chị y tá Mina bước vào, cười và hỏi: “Karen, quyển sách đó có hay không?”
“Cốt truyện thú vị lắm ạ.”
“Tôi cứ nghĩ chỉ có con gái tụi tôi mới thích đọc thể loại truyện này.”
“Con trai cũng thích mà, vì có thể hiểu rõ con gái hơn.”
“Em vui tính thật đấy.”
Mina đưa tay đỡ Karen đứng dậy, giúp anh mặc quần áo, dưới sự dìu giúp của Mina, Karen bước đến nhà vệ sinh cá nhân trong phòng bệnh của mình, sao khi tắm rửa xong, cô ấy lại chăm cho Karen dùng bữa sáng.
Bữa sáng là cháo bắp cùng với một số loại trái cây.
Karen thật ra không thích kiểu kết hợp trái cây với bữa chính như thế này, mặc dù có thể nó rất tốt cho sức khỏe và cũng giàu dinh dưỡng.
“Tôi có thể đỡ cậu đi dạo một chút đó?”
“Có thể không?” Karen hỏi.
Anh không phải hỏi rằng việc này liệu có nằm trong phạm vi phục vụ của Mina hay không, mà là hỏi vết thương có cho phép hay không.
“Có thể, bác sĩ bảo rằng nguyên nhân chủ yêu khiến cậu bị hôn mê là do mất quá nhiều máu…”
Mina đặt tay lên trước ngực của Karen xoa xoa,
ừm,
tuy rằng vết thương nằm ở bên kia.
“Những hoạt động phù hợp có thể khiến cậu hồi phục nhanh hơn.”
“Cảm ơn.”
Dưới sự giúp đỡ của Mina, Karen bước ra ngoài phòng bệnh, tiện hơn nữa là, phòng bệnh nằm ngay tầng 1.
Bước ra bên ngoài, hít thở không khí trong lành, tắm mình dưới ánh nắng, đại khái chỉ lúc này con người ta mới ý thức được tầm quan trọng của sức khỏe, đương nhiên, không được bao lâu sau thì bước vào lại bên trong vòng tuần hoàn hủy hoại sức khỏe.
“Cô bao nhiêu tuổi?” Karen hỏi Mina.
“Mười bảy tuổi, vừa mới tốt nghiệp trường y tế, tôi biết cậu mười lăm tuổi, tôi lớn hơn cậu.”
Ở Thụy Lam, mười lăm tuổi là “ngưỡng thành niên”, thông thường mà nói, người đủ mười lăm tuổi nếu không tiếp tục đi học, thì có thể ra làm việc, vài đứa trẻ điều kiện gia đình không tốt, sẽ ra ngoài làm việc sớm hơn một chút.
Mặc dù Thụy Lam có luật nghiêm cấm sử dụng lao động trẻ em (chỉ người dưới mười lăm tuổi), nhưng lao động mà các chủ công xưởng dùng không phải trẻ em, mà là những linh kiện máy móc có thể tiêu dùng.
Nói tóm lại, theo những gì Karen hiểu được sau khi tỉnh lại, thì đây là một xã hội mà khoảng cách giàu nghèo rất lớn.
Sự cách biệt không chỉ thể hiện ở gia đình Inmerais và gia đình Adams, mà là ở sự bôn ba mỗi ngày của tầng lớp dưới đáy xã hội, có khi chỉ vấn đề cơm ăn áo mặc cho cả gia đình cũng có chút khó khăn.
Karen lúc trước thường hay đo mức lương, mức thu nhập tháng của một nhân công bình thường là 2000 Rupee, đây là lấy mức thu nhập của công nhân trong nhà máy lớn ra để ước lượng, trên thực tế có rất nhiều công nhân trong các xưởng nhỏ lẻ tẻ thu nhập một ngày còn chưa đến 40 Rupee, dân buôn đen từ nơi khác đến thì mức lương còn thấp hơn thế nữa.
Số người ở tầng lớp này thật sự rất lớn, nhưng Karen không tiếp xúc được với họ, bởi vì khách hàng của nhà Inmerais, tệ lắm cũng thuộc hạng trung lưu, ngay cả đơn phúc lợi mà thím Mary vẫn luôn miệng chê, ông ấy trước tiên cũng phải có hộ khẩu của thành phố này rõ ràng minh bạch.
“Tôi biết gia đình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền