ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 15. Vô sỉ nhị sư huynh ˆ

Chương 15: Vô sỉ nhị sư huynh ˆ

"Nhị sư huynh, nhị sư huynh..."

Lữ Thiếu Khanh liếc nhìn Tiêu Y, "Lại chuyện gì nữa?"

"Ngươi không cần tu luyện à?"

"Ngươi tin không, đến lúc đại sư huynh mắng chết ngươi?"

"Hắc hắc," Tiêu Y cười, "Nhị sư huynh, chẳng phải là có chuyện muốn nói với ngươi sao."

Từ sau đêm cùng Lữ Thiếu Khanh đi ăn cơm, Tiêu Y và Lữ Thiếu Khanh càng trở nên quen thuộc hơn.

Qua thời gian ở chung này, Tiêu Y cũng hiểu rõ Lữ Thiếu Khanh hơn mấy phần.

Không còn sợ Lữ Thiếu Khanh, ở chung với Lữ Thiếu Khanh khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Lữ Thiếu Khanh nói, "Có việc thì đi tìm sư phụ, đừng tìm ta."

Tiêu Y nói, "Sư phụ đang tu luyện, ta không dám quấy rầy."

"Ta cũng muốn ngủ, đừng làm phiền ta."

Tiêu Y nói, "Nhị sư huynh, đừng có giở cái trò này với ta."

"Chuyện liên quan đến đại sư huynh, đại sư huynh ngồi ở kiếm động mấy ngày rồi, có chuyện gì không?"

Lữ Thiếu Khanh nói, "Yên tâm đi, không chết được đâu. Ngươi cứ lo thân mình đi."

"Đó là tính cách của đại sư huynh, làm việc gì không xong sẽ không bỏ qua."

Tiêu Y le lưỡi, "Kiên trì vậy sao?"

"Cho nên, nếu ta là ngươi, ta sẽ tranh thủ thời gian tu luyện, đặc biệt là kiếm ý, tốt nhất nên tranh thủ tham ngộ."

"Để tránh đến lúc bị đại sư huynh làm cho khóc thét."

Sắc mặt Tiêu Y hơi tái đi, "Nhị sư huynh, ý huynh là, đại sư huynh vẫn bắt ta vào kiếm động sao?"

Nghĩ đến kiếm ý kinh khủng kia, Tiêu Y trong lòng liền sợ hãi.

"Kỳ thật cũng có thể không cần vào."

Mắt Tiêu Y sáng lên, "Có cách gì?"

Lữ Thiếu Khanh nói, "Dựa vào cái gì ta phải nói cho ngươi?"

Tiêu Y lay lay người Lữ Thiếu Khanh, "Nhị sư huynh, ngươi nói đi mà, van ngươi."

"Cùng lắm thì, lần sau ta lại mời ngươi ăn cơm."

Lữ Thiếu Khanh nói, "Ngươi còn nợ ta một bữa đấy."

"Vậy thành nợ hai bữa, thế nào?"

Tiêu Y ở đây cũng được một thời gian, hiểu rõ Lữ Thiếu Khanh hơn.

Biết vị nhị sư huynh này chỉ thích ăn với nằm.

Dùng đồ ăn dụ dỗ hắn chắc chắn được.

Lữ Thiếu Khanh nói, "Lời này là ngươi nói đấy nhé."

Tiêu Y gật đầu, "Đương nhiên, ngươi mau nói cho ta biết cách đi."

Lữ Thiếu Khanh nói, "Đơn giản thôi, ngươi lĩnh ngộ kiếm ý thì không cần vào kiếm động."

Sắc mặt Tiêu Y cứng đờ.

Kiếm ý nói lĩnh ngộ là lĩnh ngộ được sao?

Đâu có dễ vậy?

Nếu có thể lĩnh ngộ kiếm ý, nàng còn sợ vào kiếm động làm gì?

Tiêu Y khẽ nói, "Nhị sư huynh, huynh đùa ta đấy à, nói lĩnh ngộ là lĩnh ngộ được?"

"Chẳng phải ngươi cũng chưa lĩnh ngộ được sao?"

Lữ Thiếu Khanh cười ha ha, "Ta và ngươi không giống nhau."

Tiêu Y nói, "Nhị sư huynh, cách này không được tính, huynh đang gạt ta."

Lữ Thiếu Khanh nói, "Ta mặc kệ, dù sao ngươi đã đồng ý, ngươi đã nợ ta hai bữa cơm."

"Ta không có đồng ý!"

"Ngươi không đồng ý cũng được, dù sao đến lúc ta đi tìm thúc thúc hoặc phụ thân ngươi đòi, ngươi tin không?"

Tiêu Y lại ngây người, với sự hiểu biết của nàng về Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh thật sự có thể làm vậy.

Thở phì phò, nàng trừng mắt Lữ Thiếu Khanh nói, "Nhị sư huynh, huynh thật vô sỉ."

Lữ Thiếu Khanh không tức giận, không hề để ý, "Người nói ta vô sỉ nhiều rồi."

"Ta không thèm để ý đến huynh."

Lữ Thiếu Khanh nói, "Vừa hay, đừng đến làm ồn để ta ngủ."

Tiêu Y càng tức, đối mặt với sư huynh như vậy, nàng thật sự không còn cách nào.

Ngược lại chỉ bị hắn nắm thóp.

"Chi chi..."

Trên cây, Tiểu Hồng đậu lên vai Tiêu Y, vui vẻ kêu.

Như đang trêu chọc Tiêu Y.

Tiêu Y xoa xoa Tiểu Hồng, thở phì phò nói, "Ngươi cũng đến trêu ta à?"

Tiểu Hồng vỗ cánh bay trở lại lên cây, thoát khỏi ma trảo.

Tiêu Y thấy Lữ Thiếu Khanh thật sự đang nhắm mắt ngủ.

Nàng tiếp tục đu đưa võng, "Nhị sư huynh, huynh đi giúp đại sư huynh đi, huynh ấy ngồi ở đó mấy ngày không nhúc nhích, ta sợ có chuyện."

"Có thể có chuyện gì?"

"Không có chuyện gì hết."

Lữ Thiếu Khanh trở mình, quay lưng về phía Tiêu Y, "Đu đưa nhẹ chút nữa, như vậy vừa vặn."

Tiêu Y càng tức, thật không thể nói chuyện với nhị sư huynh được.

Tiêu Y thở phì phò định rời đi thì Thiều Thừa tới.

Thiều Thừa thấy Lữ Thiếu Khanh đang nằm ngủ, vung một kiếm, chặt đứt dây võng treo trên cây.

Lữ Thiếu Khanh vững vàng đứng trên mặt đất, ngẩng mặt nhìn sư phụ.

"Sư phụ, người có đồ đệ mới liền quên đồ đệ cũ sao?"

"Ta dù sao cũng là nhị đồ đệ của người, người không phải vì có thêm một sư muội mà muốn giết người diệt khẩu đấy chứ?"

Thiều Thừa mắng, "Nói bậy bạ gì đó, đại sư huynh ngươi ngồi ở đó năm ngày rồi, ngươi không đi giúp gì à?"

"Giúp gì? Giúp cái gì?"

"Tính tình đại sư huynh ngươi không phải không biết, ta có đi cũng không cho nhúng tay vào."

"Lại nói, đại sư huynh không rảnh để ý đến ngươi, chẳng phải ngươi vui vẻ sao?"

"Vấn là nói ngươi thích bị đại sư huynh mắng à?"

Tiêu Y bất lực ôm trán.

Thiên Ngự Phong này quả nhiên là kỳ lạ.

Đại đồ đệ quản sư phụ, nhị đồ đệ cũng không khách khí với sư phụ.

Nếu là người khác, với những lời vừa rồi của Lữ Thiếu Khanh đủ để đuổi Lữ Thiếu Khanh ra khỏi sư môn.

Nhưng ở chỗ Thiều Thừa thì không có chuyện gì.

Thiều Thừa khẽ nói, "Tu hành như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi."

"Đại sư huynh ngươi nghiêm khắc một chút, tốt cho tất cả mọi người."

Tiêu Y nghe xong, trong lòng không khỏi kính nể.

Không hổ là sư phụ của ta, nói hay lắm.

Phải như vậy mới đúng, chứ không phải như nhị sư huynh suốt ngày ngủ nướng.

Lữ Thiếu Khanh nghi ngờ nhìn chằm chằm Thiều Thừa, sau đó đi vòng quanh Thiều Thừa hai vòng.

Thiều Thừa nhìn mà trong lòng sợ hãi.

"Làm gì, làm gì?"

"Ngươi định làm gì?"

Lữ Thiếu Khanh nói, "Sư phụ, người đột nhiên trở nên nghiêm túc như vậy, người bị đoạt xá à?"

"Hỗn trướng!"

Thiều Thừa mắng, "Vi sư vẫn luôn nghiêm túc như vậy, bây giờ ngươi mới phát hiện?"

"Không chăm chỉ tu luyện, làm sao hàng được ngươi cái đồ hỗn trướng?"

Lữ Thiếu Khanh nhìn Tiêu Y bên cạnh, lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

"Ha ha, thì ra là thế."

"Sư muội nhập môn, người sợ sư muội cũng ưu tú như bọn con, người sợ."

"Người sợ đến lúc sư muội mạnh lên, người là sư phụ nên không hàng được nàng."

"Cho nên, người muốn phải trở nên mạnh hơn, ha ha..."

"Cho nên người muốn đại sư huynh tranh thủ thời gian rảnh rỗi đốc thúc người."

Tiêu Y ngây dại, là vì nguyên nhân này sao?

Thiều Thừa mặt đỏ bừng, "Đừng có nói hươu nói vượn."

"Ta lo cho đại sư huynh ngươi thôi."

Lữ Thiếu Khanh gật đầu nói, "Minh bạch, minh bạch, con hiểu, con hiểu..."