ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 3447. Tang thương sức mạnh ˆ

Chương 3447: Tang thương sức mạnh ˆ

Những cành cây xuyên qua bóng tối, tựa như những con rắn độc chết người trong đêm đen. Chúng lặng lẽ lộ răng nanh, hung hăng cắn lấy Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn.

Tốc độ quá nhanh khiến Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn không kịp phản ứng đã bị xuyên thủng.

"Móa!"

Lữ Thiếu Khanh quát lớn một tiếng, nhưng ngay sau đó, hắn không thể phát ra âm thanh nào nữa.

Một sức mạnh đáng sợ từ cành cây truyền đến, oanh kích dữ dội vào người hắn.

Phụt!

Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn cùng nhau phun ra một ngụm máu lớn.

Đáng sợ hơn là một luồng sức mạnh xâm nhập vào cơ thể hai người, ăn mòn nhục thân và linh hồn của họ.

Trong khoảnh khắc, hai người không thể cử động, luồng sức mạnh này quá mạnh. Dường như nó đến từ vô tận tuế nguyệt trước, thậm chí giống như khí tức cổ xưa của thuở khai thiên lập địa.

Tang thương, cổ lão, trải qua vô tận năm tháng ăn mòn.

Tựa như trận hồng thủy cổ xưa, nay vỡ đê, mãnh liệt ập đến, nuốt chửng hai người trong nháy mắt.

Kế Ngôn chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, rồi chìm vào bóng tối.

Bên tai vang lên những tiếng nổ lớn, một nguồn sức mạnh thao thao bất tuyệt như thủy triều ập đến, không ngừng xung kích vào linh hồn hắn.

Chỉ trong khoảnh khắc, linh hồn hắn đã đầy những vết rách.

Sức mạnh từ cơ thể trôi đi theo những vết rách đó.

Sự suy yếu ập đến, dần dần, Kế Ngôn cảm thấy ý thức của mình ngày càng mơ hồ.

Hắn cảm thấy mình giống như một người không biết bơi, rơi vào biển lớn sóng dữ, sóng biển không ngừng vỗ vào người, có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Mình vẫn chưa đủ mạnh!

Trong lòng Kế Ngôn bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ đó.

Một nỗi thất vọng tràn trề đột nhiên trào dâng từ đáy lòng.

Kẻ địch quá mạnh, mà mình lại không có bất kỳ biện pháp nào.

Nếu không phải sư đệ đến giúp đỡ, có lẽ mình đã chết rồi.

Nhớ lại chuyện trước đó, mình trơ mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh bị thương, bị thôn phệ mà không thể làm gì.

Ta quả nhiên vô dụng, đến sư đệ cũng không bảo vệ được.

Nhưng vào lúc này, trong bóng tối truyền đến giọng của Lữ Thiếu Khanh,

"Móa, đại ca, ác thế."

"Có thể nương tay chút không?"

"Móa, không hiểu tiếng người hả? Dừng tay trước đi, chúng ta có chuyện từ từ nói..."

"Không nghe đúng không, ngươi chờ đó rồi ta cho ngươi khóc."

"Giống như ta đánh cho Đại sư huynh khóc vậy, không đánh cho ngươi khóc ta đổi họ viết ngược lại..."

Không biết vì sao, nghe giọng của Lữ Thiếu Khanh, nỗi thất vọng trong lòng Kế Ngôn bỗng nhiên tan biến.

Ngay sau đó, Kế Ngôn âm thầm xấu hổ.

Sư đệ xưa nay sẽ không từ bỏ, cũng sẽ không nản lòng.

Mình thân là sư huynh, thế mà lại nghĩ đến chuyện từ bỏ ngay lúc này?

Kế Ngôn à, Kế Ngôn, ngươi đang làm cái gì vậy?

Lần này địch nhân mạnh hơn trước rất nhiều, tuyệt đối không thể để sư đệ dùng sinh mệnh để bảo vệ mọi người nữa.

Nếu lần này lại để sư đệ cứu vớt mọi người, mình đời này sẽ không ngẩng đầu lên được.

Trong thoáng chốc, Kế Ngôn tựa hồ nghe thấy sư đệ chế nhạo mình.

"Tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra..."

Ánh mắt Kế Ngôn dần trở nên sắc bén, dường như có thể xuyên thủng bóng tối.

Kế Ngôn không giãy dụa, mà tĩnh lặng trong bóng tối mặc cho bóng tối thôn phệ mình.

Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn đột nhiên bị xuyên thủng cơ thể, sau đó bị cành lá bao bọc lại, kéo vào bên trong Sinh Mệnh Chi Thụ.

"Đại sư huynh,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip