Chương 7: Ta đem Đại sư huynh đánh một trận ˆ
Tiêu Y rất nhanh tỉnh lại. Nàng bị đánh thức bởi một cơn ác mộng.
Trong mơ, nàng thấy mình bị tiểu Bạch Long nuốt chửng.
Giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.
Vừa ra khỏi phòng, Tiêu Y đã thấy Thiều Thừa.
"Sư phụ!"
"Tỉnh rồi à?" Thiều Thừa hỏi "Không sao chứ?"
Tiêu Y đáp: "Không sao ạ, đa tạ sư phụ quan tâm."
Thiều Thừa gật đầu: "Không sao là tốt rồi. Con cũng đừng buồn, Đại sư huynh con vốn là người như vậy."
"Sư phụ ta mà tu luyện chậm một chút cũng bị Đại sư huynh con đem ra mắng."
Dù bị Tiểu Bạch Long dọa sợ, Tiêu Y không hề oán giận Kế Ngôn. Nàng biết Kế Ngôn làm vậy cũng là vì tốt cho nàng.
"Đại sư huynh?"
Thiều Thừa nói: "Hắn đang ở kiếm động, nhưng con đừng làm phiền hắn. Hắn đang nghĩ cách giải quyết vấn đề ở đó."
Tiêu Y lại nhớ tới Tiểu Bạch Long, thứ kiếm ý thuần khiết đến đáng sợ kia, lòng nàng lại run lên.
Đại sư huynh thật đáng sợ.
Tiêu Y hiện tại không dám đi tìm Kế Ngôn.
Thiều Thừa nói: "Con cứ nghỉ ngơi mấy ngày đi. Đại sư huynh sửa xong kiếm động chắc cũng mất một thời gian đấy."
"Vâng, đệ tử biết rồi."
Tiêu Y tò mò hỏi: "Thế Nhị sư huynh đâu ạ?"
Thiều Thừa tức giận đáp: "Cái thằng nhóc hỗn đản kia đang nằm ườn dưới gốc cây kia kìa!"
"Theo cách nó nói thì là 'nằm thi' đấy."
"Sư phụ ta thật là tạo nghiệp, thu hai đứa đệ tử, một đứa thì chăm chỉ nghiêm túc, không ngừng tiến lên."
"Một đứa thì lười biếng thành tính, chẳng muốn phát triển gì cả."
"Giá mà hai đứa nó trung hòa được cho nhau thì tốt."
Thấy sư phụ mắng hai sư huynh, Tiêu Y thấy thú vị.
Nhìn nụ cười trên mặt Tiêu Y, Thiều Thừa dặn dò: "Con cứ học theo Đại sư huynh con là tốt nhất, tuyệt đối đừng học theo Nhị sư huynh con."
"Con mà học theo Nhị sư huynh con thì mặt mũi sư phụ ta không còn mất."
Thiên Ngự phong có Lữ Thiếu Khanh đã khiến hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp tiên tổ Thiên Ngự Phong.
Còn khiến hắn bị chưởng môn công khai khiển trách trong các buổi họp.
Nếu thêm một đứa nữa, hắn thà tự sát cho xong.
Tiêu Y càng thấy buồn cười, nàng lè lưỡi nói: "Sư phụ, con đi xem Nhị sư huynh đang làm gì đây."
"Con đi đốc thúc hắn tu luyện."
Thiều Thừa nói: "Đốc thúc hắn á? Con nghĩ nhiều rồi."
"Con không bị nó làm hư là sư phụ đã tạ trời đất rồi."
"Đi đi, đi đi..."
Tiêu Y đi đến dưới gốc đại thụ, thấy chiếc võng đang chậm rãi đung đưa.
Nàng cất giọng trong trẻo: "Nhị sư huynh."
Giọng Lữ Thiếu Khanh vọng ra: "Không sao đấy chứ?"
Tiêu Y tiến đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh, cười tươi rói: "Không sao ạ."
Lữ Thiếu Khanh nheo mắt nhìn Tiêu Y: "Muội cười gian thế, định làm gì?"
"Nói cho muội biết, Nhị sư huynh con thuần khiết vô ngần, đừng có ý định gì với ta đó."
Tiêu Y tức đến nghẹn họng.
Nàng liếc mắt: "Nhị sư huynh, với cái bộ dạng này của huynh, rất dễ bị ăn đòn đấy."
Mắt Lữ Thiếu Khanh sáng lên: "Ai muốn đánh ta?"
Tiêu Y ngạc nhiên, huynh là người thích bị ngược à?
Hay trong lòng huynh hừng hực ý chí chiến đấu, là một phần tử hiếu chiến?
"Nhị sư huynh, huynh muốn cùng ai luận bàn sao?"
"Luận bàn?" Lữ Thiếu Khanh nghe xong thì bĩu môi "Đồ ngốc, ai thèm so tài?"
"Luận bàn có ăn được không?"
Tiêu Y nhân cơ hội hỏi về chuyện đêm hôm đó.
"Nhị sư huynh, tối qua, huynh cùng Đại sư huynh đang luận bàn sao?"
Lữ Thiếu Khanh nói: "Luận bàn cái rắm, là Đại sư huynh lên cơn, ta không thèm chiều."
Không có được câu trả lời mong muốn, Tiêu Y hơi thất vọng.
Dù sao qua lời sư phụ, nàng biết Nhị sư huynh cũng không phải dạng vừa.
Bằng không sao có thể cùng Đại sư huynh luận bàn?
Kiếm ý của Đại sư huynh vô cùng đáng sợ, mà Lữ Thiếu Khanh lại có thể luận bàn cùng hắn.
Dù không địch lại Đại sư huynh, chắc cũng không kém là bao.
Tiêu Y lay lay võng của Lữ Thiếu Khanh: "Nhị sư huynh, huynh nói thật đi mà."
"Chúng ta là sư huynh muội, là người một nhà, huynh đừng giấu diếm muội."
"Nói đi mà, tối qua, có phải huynh cùng Đại sư huynh đang luận bàn không?"
Lữ Thiếu Khanh nói: "Không phải luận bàn, là ta cho Đại sư huynh một trận."
Tiêu Y bĩu môi: "Muội không tin đâu."
Đại sư huynh lợi hại như vậy, huynh dù có lợi hại hơn nữa cũng không thể nào là đối thủ của Đại sư huynh.
"Muội không có việc gì thì tự đi chơi đi, ta nghỉ ngơi một lát."
Coi ta là con nít à.
Tiêu Y bĩu môi đến lợi hại hơn: "Nhị sư huynh, huynh ức hiếp muội."
Tiêu Y làm bộ sắp khóc đến nơi, Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên.
"Con nhóc này, ai bảo ta ức hiếp muội?"
"Muội đừng có nói lung tung đấy nhé, coi chừng ta đánh muội."
"Nhị sư huynh, huynh chính là ức hiếp muội."
Tiêu Y nói: "Muội đi mách sư phụ."
Lữ Thiếu Khanh dứt khoát đổi tư thế thoải mái hơn: "Đi đi, ta không sợ sư phụ đâu."
"Với lại, có chứng nhân không?"
Trên đỉnh đầu, chim tiêu hồng líu lo ríu rít kêu.
Lữ Thiếu Khanh nghe xong thì nổi giận: "Mi là cái thá gì mà làm chứng?"
"Còn kêu nữa, ta nhổ sạch lông mi đấy."
Tiêu Y cười vui vẻ: "Nhị sư huynh, huynh xem, Tiểu Hồng có thể làm chứng nhân, nó có thể làm chứng cho muội."
"Tiểu Hồng?"
Lữ Thiếu Khanh ngẩn người, rồi phá lên cười ha hả: "Không tệ, đích thật là gọi Tiểu Hồng."
Chim tiêu hồng trên cây cứng đờ cả người, thẳng tắp rơi từ trên cây xuống.
"Bịch!"
Tiểu Hồng ngã xuống đất, thân thể cứng ngắc vô cùng.
Thấy Tiểu Hồng như vậy, Tiêu Y đau lòng: "Tiểu Hồng nó, nó không sao chứ?"
"Chíp chíp...."
Tiểu Hồng được gọi tên nhảy lên như cá chép, phành phạch bay lên.
Bay đến bên võng, cánh phải chỉ vào Tiêu Y, hướng về phía nàng líu lo ríu rít kêu lên.
Tựa hồ đang kháng nghị hành vi vô trách nhiệm của Tiêu Y.
Ai lại đặt cho người ta cái tên vô trách nhiệm như vậy chứ?
Thân thể màu hồng thì gọi là Tiểu Hồng sao?
Nếu lông vũ của ta màu đen, ngươi có phải muốn gọi ta Tiểu Hắc không?
Ngươi đặt tên không thể nghĩ ra cái tên nào dễ nghe hơn sao?
Không ngờ Tiểu Hồng lại có linh tính đến vậy, mắt to của Tiêu Y chớp chớp.
"Nhị sư huynh, Tiểu Hồng là sủng vật huynh nuôi sao? Nó đang nói gì vậy?"
Lữ Thiếu Khanh nói: "Nó bảo nó rất thích cái tên này, cảm ơn muội đã đặt tên."
Hai mắt Tiêu Y híp lại thành một đường, "Không cần khách khí."
Nói xong đưa tay muốn sờ Tiểu Hồng.
Nhưng không ngờ bị nó mổ một cái.
Lữ Thiếu Khanh vung tay đánh bay nó: "Đây là sư muội ta, khách khí một chút."
"Không nghe lời, sau này không cho ăn đồ ngon."
Thấy Tiểu Hồng tội nghiệp, Tiêu Y càng thêm thương cảm, nàng nói: "Không sao, không sao."
"Nhị sư huynh, Tiểu Hồng thích ăn linh đậu không? Muội dẫn nó đi ăn được không?"
Nghe thấy có đồ ăn, Tiểu Hồng lập tức bay đến đậu trên vai Tiêu Y.