Chương 1940 . Hai vạn năm (2)
Đối với người tu hành đến gần cảnh giới tu hành cuối cùng mà nói, hai vạn năm giống như bạch mã chạy qua, trôi qua rất nhanh, Lục Trần hao hết bốn ngàn năm trăm lá trà Ngộ Đạo, một vạn viên Ngộ Đạo đan, cộng thêm thời gian hơn hai vạn năm, tu hành đến Tạo Giới cảnh viên mãn.
Ngoài Đạo Tổ trở xuống ra, về cơ bản vô địch.
Nói cách khác, chỉ cần Lục Trần không đụng tới Đạo Tổ, trên lý luận là vô địch, không có người nào là đối thủ.
Kiếm Đế cung, trong một gian mật thất, Lục Trần mở mắt, hiện lên một chút thần sắc tang thương.
“Trong nháy mắt, ta đã trải qua mấy vạn năm.” Lục Trần lẩm bẩm.
Trong lòng Lục Trần cảm thán, thời gian trôi qua thật nhanh.
Đối với phàm nhân bình thường mà nói, tuổi thọ chỉ có một trăm năm, trong đó sẽ trải qua mấy giai đoạn hài nhi, thiếu niên, trưởng thành, lấy vợ sinh con, niềm vui gia đình, hoá thành một đống đất vàng, tuổi thọ mặc dù ngắn ngủi, thế nhưng sống vô cùng dễ chịu.
Nhưng đối với võ giả, tuổi thọ dường như không có phần cuối, hầu như vĩnh viễn không có điểm dừng.
Cho dù là Thánh Vương bình thường, cũng có thể nhẹ nhàng sống mấy trăm ngàn năm, càng đừng nhắc tới loại Tạo Giới cảnh như Lục Trần.
“Mấy vạn năm đã qua, không biết bây giờ Kiếm Đế cung còn lại bao nhiêu đệ tử, có lẽ chừng mười vạn đệ tử nhỉ?” Lục Trần lẩm bẩm.
Lúc trước, điều kiện của Kiếm Quân Chủ là Kiếm Đế cung nhất định phải đủ mười vạn đệ tử, hắn mới có tư cách tu hành trân tàng của Vạn Kiếm tông, thời gian thoáng chốc lướt qua, hai vạn năm qua đi, có lẽ đã thỏa mãn điều kiện.
Lục Trần nghĩ ngợi, bước ra khỏi mật thất tu luyện, đi ra bên ngoài.
Trong chớp mắt, Lục Trần liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Khi đó trước khi hắn bế quan, Kiếm Đế cung chỉ có hơn mười cung điện, vẫn là từ cung điện lụn bại trước đây sửa chữa lại thành, về phần công trình xây mới, Lục Trần lại không có thời gian xây dựng.
Bây giờ bên ngoài đập vào mắt có thể thấy được cung điện liên miên, san sát nối tiếp nhau, một toà tiếp một toà, phồn vinh đến cực điểm.
Thần niệm Lục Trần bao trùm ra ngoài, trong ý niệm, bóng người đông đảo.
Phỏng đoán cẩn thận, Kiếm Đế cung hiện tại có bốn, năm mươi vạn người.
Lúc đầu, Lục Trần yêu cầu chỉ có mười vạn người, giới hạn thấp nhất cũng chỉ như vậy, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới nhân số Kiếm Đế cung, thế mà tăng gấp bốn năm lần.
Hoàn toàn ngoài dự liệu của hắn.
Trong hai vạn năm bế quan này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
“Cung chủ!”
Đúng lúc này, một âm thanh cắt ngang Lục Trần dại ra.
Lục Trần quay đầu nhìn lại, thấy được Vương Mãnh đứng bên cạnh, người nọ mặt đầy kích động nhìn hắn.
“Cung chủ, ngươi lại không xuất hiện, đám đệ tử này muốn ầm ĩ lật trời luôn đó.” Đây là câu đầu tiên Vương Mãnh nói khi nhìn thấy Lục Trần.
Lục Trần hỏi: “Có ý gì?”
“Còn có, ta mới hai vạn năm không ra, vì sao đệ tử Kiếm Đế cung nhiều ra bốn, năm mươi vạn vậy?”
Mới hai vạn năm… Khóe miệng Vương Mãnh co giật, trong lòng trợn trắng mắt, hai vạn năm đủ để phát sinh rất nhiều chuyện đó, có được không.
Vương Mãnh nói: “Cung chủ, là như này, sau khi ngươi bế quan một vạn năm, Vạn Kiếm tông cử hành tông môn đại bỉ, bốn mạch hội ngộ, Kiếm Đế cung không lên tiếng thì thôi, một tiếng hót lên làm kinh người, độc chiếm mười vị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền