ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 102. Chương 102

Chương 102: Ám sát Hoàng Đế

"Không nghĩ tới lần này vẫn bị ngươi nhìn thấu, không thể không nói, ngươi thật đúng là khắc tinh của ta."

Ngô Tuấn lộ vẻ ngưng trọng nói: “Cho nên các ngươi là thật sự muốn giết sạch Hoàng Tộc, không thể không nói, các ngươi thật sự điên rồi. Theo biểu hiện mây trôi nước chảy này của ngươi mà nói, kế hoạch của các ngươi giống như là đã thành công?”

Liễu Tùy Vân từ chối cho ý kiến, Ngô Tuấn suy tư tin tức đối phương để lộ ra trong lời nói, phân tích nói:

"Hiện tại tất cả mọi người nghĩ rằng mục tiêu của các ngươi là hoàng tử cùng Hoàng Lăng, tất nhiên tăng thêm nhân thủ bảo hộ, các ngươi đã không có cách nào lại động thủ. Nhưng nghe xưng hô cẩu Hoàng Đế bên trong miệng ngươi, ông ta hẳn mới là người các ngươi muốn giết nhất?"

"Không sai, hiện tại cao thủ trong Hoàng Cung cũng đã bị phái ra ngoài, phòng vệ trong cung tất nhiên trống rỗng, cho nên kế hoạch thật sự của các ngươi là —— ám sát Hoàng Đất"

Nguyên Mẫn hít vào một hơi thật sâu, phẫn nộ nhìn về phía Liễu Tùy Vân:

"Lại muốn giết vua, các ngươi quả nhiên là đui mùi Phụ hoàng ta chính là cao thủ cảnh giới tuyệt đỉnh, làm sao có thể bị các ngươi ám hại!"

Liễu Tùy Vân cười lạnh một tiếng:

"Đặt ở mười lăm năm trước, chúng ta đương nhiên không dám làm việc như thế, nhưng trước khác nay khác, hiện tại cấu Hoàng Đế đã già, già đến mức đi tiểu đêm cũng cần người đỡ...

Nguyên Mẫn hung dữ nhìn trừng y một cái, nói với Ngô Tuấn: "

Ngươi ở lại tiếp tục thẩm vấn, ta lập tức tiến cung bẩm báo phụ hoàng!”

Liễu Tùy Vân mỉm cười:

"Vậy ngươi phải đi nhanh một chút, nếu không chỉ sợ rằng ngươi sẽ không gặp được ông ta lần cuối."

Nguyên Mẫn sau khi rời khỏi, bên trong phòng giam liền chỉ còn lại ba người Ngô Tuấn, Tần Nguyệt Nhi cùng với Liễu Tùy Vân.

Ngô Tuấn nhìn Liễu Tùy Vân thật sâu, rót đầy một chén rượu đẩy về phía trước, nói:

"Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, tới đây ăn cùng đi."

Liễu Tùy Vân cười nhạt một tiếng:

"Rượu liên không uống, dù sao độc của ngươi thế nhưng là ngay cả Thái Y Lệnh Hoàng Tĩnh cũng không giải được, ta cũng không dám uống rượu do ngươi rót.”

Ngô Tuấn có chút lắc đầu: "

Ngươi hẳn là nói thớt long mã kia, ta là y sư chăm sóc người bị thương, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, là sẽ không dùng độc hại người.

"

Liễu Tùy Vân đánh giá gương mặt bình tĩnh của Ngô Tuấn, mang theo vài phần hiếu kì hỏi: "

Ngươi một chút cũng không lo lắng cho cẩu Hoàng Đế kia sao?

"

Ngô Tuấn thở dài nói: "

Nếu như lo lắng là có ích, ta có thể lo lắng một chút, dù sao lão Hoàng Đế vẫn rất hào phóng đối với ta. Nhưng các ngươi ngay cả loại sự tình lão Hoàng Đế đi tiểu đêm cần người đỡ này cũng biết rỡ, chắc là đã chuẩn bị vạn vô nhất thất, ta cho dù có lo lắng cũng vô dụng.

"

Liễu Tùy Vân tán thưởng nói: "

Núi đổ ở trước mặt mà không đổi sắc, có phong thái của một vị đại tướng.” Ngô Tuấn nghe thế không khỏi vui lên: “Đại tướng ta không biết làm, nhưng đầu bếp thì biết làm. Ngược lại là ngươi, một người đọc sách không ngâm thơ vẽ tranh, làm sao còn nghiên cứu binh pháp?”

"Ta cũng đã từng mơ tưởng trở thành một người đọc sách thuần túy..."

Liễu Tùy Vân liếc nhìn cuốn sách đã ố vàng trên tay, trên mặt hiện lên một chút hồi tưởng, vừa vuốt ve bìa sách, vừa nói: "Ta là con của một nông dân, ước mơ lớn nhất của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip