Chương 77: Văn Mẫn
Người này dáng dấp mi thanh mục tú, thái dương có một cái nốt ruồi son, ngũ quan khuynh hướng có chút âm nhu, cách ăn mặc giống như Cao Bằng, trong tay đong đưa một cái quạt xếp, nhìn cũng hẳn là đệ tử Quốc Tử Giám.
Ngô Tuấn chắp tay nói:
"Huynh đài nói rất đúng, vị Cao Bằng này thật sự là quá loè loẹt. ˆ
Thanh niên nho sinh nghe vậy, không khỏi lộ ra biểu lộ gặp được tri kỷ, cười đáp lễ nói: "
Tại hạ Văn Mẫn, Quốc Tử Giám xin hỏi quý tính đại danh!
"
Ngô Tuấn nói: "
Ngô Tuấn Kim Hoa Huyện, chữ Ngạn Tổ, hào Thiên Nhạc cư sĩt
"
Bên trong ánh mắt của Văn Mẫn tràn đầy kinh hỉ, tán dương: "
Bằng lòng với số mệnh, danh hào của huynh đài thật diệu!”
Ngô Tuấn cười cười, nói:
"Tiểu đệ bất tài, tu vi nông cạn, Văn Mẫn huynh nếu như có biện pháp vượt sông, có thể mang tiểu đệ cùng nhau đi qua hay không?”
Văn Mẫn bá một cái thu hồi quạt xếp, cười to nói: "
Nước sông cỏn con này làm sao có thể ngăn được ta, Ngạn Tổ huynh, lại nhìn ta dạy ngươi làm thế nào vượt qua Thanh Hà này!”
Nói xong, tửm một tiếng nhảy vào trong nước sông, dùng cả tay lẫn chân, bay nhảy trong nước.
Ngô Tuấn ngẩn ra một chút, tiếp đó lộ ra biểu lộ cổ quái nhìn về phía Văn Mẫn đập loạn xạ trong nước, muốn nói lại thôi hỏi:
"Văn Mẫn huynh, nhìn bộ dáng này của ngươi... giống như là không biết bơi?"
Văn Mẫn ra sức ngoi đầu lên khỏi mặt nước, đập loạn xạ nói:
"Bị huynh đài nói trúng rồi, ta đích xác không biết bơi... chẳng qua ta thiên tư thông minh, đồ vật gì cũng vừa học liên biết, việc bơi lội này tất nhiên cũng không làm khó được tal”
Nhìn Văn Mẫn ra sức giãy giụa, trên mặt Ngô Tuấn không khỏi lộ ra một tia dở khóc dở cười, không nhịn được mở miệng chỉ điểm: "
Văn Mẫn huynh, ngươi đừng bơi như thế này, ngươi nên tập trung và thả lỏng cơ bắp...
"
Văn Mẫn phun ra một ngụm nước sông, hào hứng hỏi Ngô Tuấn: "
Sau đó thì sao?
"
Ngô Tuấn sửng sốt một chút, chợt nhớ tới hắn cũng không biết bơi, có chút tạm ngừng nói: "
Sau đó... sau đó chờ thêm mấy ngày, thi thể của ngươi liền sẽ nổi lên."
Văn Mẫn: "???
"
Ở dưới sự trợ giúp của người có lòng hảo tâm Ngô Tuấn, Văn Mẫn công tử thiên tư thông minh rốt cục cũng tránh khỏi kết cục chết đuối.
Ngồi ở trên bến tàu, Văn Mẫn dùng văn khí làm bay hơi nước trên người, vừa nói: "
Việc bơi lội này quả thật có chút khó, chẳng qua nếu làm lại một lần nữa, ta nhất định có thể học được.
"
Ngô Tuấn thấy đối phương cả người ướt sũng, thế mà còn mở mồm khoác lác, không nhịn được chế giễu: "
Ngươi tốt nhất nên nghiêng đầu, đổ nước trong đầu ra, bằng không sẽ có thể nuôi cá ở trong đầu.
"
Văn Mẫn nghe thế nghiêng đầu qua bên phải một cái, một dòng nước chảy ra từ trong lỗ tai, nói: "
Trong đầu thật đúng là có nước vào, chẳng qua không có cá.” Ngô Tuấn: "..."
Trước vẻ mặt rối bời của Ngô Tuấn, Văn Mẫn đứng lên một lần nữa, tự tin nói:
"Vừa rồi quên nói cho ngươi, kỳ thật ta là văn võ song tu, công pháp hai nhà phật đạo cũng biết chút ít, lần này nhìn ta sử dụng thần kỹ Nhất Vĩ Độ Giang của Phật môn, dẫn ngươi vượt qua con sông lớn này!”
Ngô Tuấn lòng tràn đầy im lặng dò xét đối phương vài lần, nói: "
Văn Mẫn huynh, ngươi tốt nhất nên ở trên bờ thí nghiệm xem công pháp có linh nghiệm hay không, ta cũng không muốn lần sau vớt lên chính là thi thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền