Chương 80: Hoàng tử
Song Di có chút sững sờ:
"Ly hồn chứng?"
Ngô Tuấn gật gật đầu:
"Ly hồn chứng này chính là hồn phách chi tật, triệu chứng lúc ban đầu sẽ chỉ làm cho người bệnh cảm thấy thân thể mỏi mệt, trở nên thích ngủ. Lúc nghiêm trọng có thể khiến cho hồn phách tách ra, như thể mất trí nhớ, nặng hơn một chút nữa, chính là hồn phi phách tán, thần tiên khó chữa."
Ngô Tuấn nói xong, nhìn về phía Cao Bằng người ở gần Niệm Nô nhất:
"Nếu như trong vòng ba ngày bệnh tình của Niệm Nô cô nương không được kiểm soát, về sau Cao công tử lại muốn gặp nàng, cũng chỉ có nuốt phân tự vẫn mới được."
Văn Mẫn bật cười:
"Hẳn là nuốt vàng tự vẫn chứ?"
Ngô Tuấn nhếch miệng:
"Ngươi đây là không hiểu rồi, người đọc sách từ trước đến nay đều coi tiền vàng như phân, đều như nhau."
Nhìn hai người trêu chọc trêu ghẹo Cao Bằng, Song Di lại có chút cười không nổi, nhíu mày, làm ra vẻ trâm ngâm. Những triệu chứng mà Ngô Tuấn nói, thế mà trúng tất cả!
Bắt đầu từ một tháng trước, Niệm Nô liền bắt đầu trở nên mỏi mệt thích ngủ, về sau liền ngẫu nhiên sẽ ngẩn người thất thân, mấy ngày trước đây càng là đột nhiên té xỉu, mời đến tất cả danh y trong Kinh Thành, cũng không nhìn ra được là bệnh gì.
Bây giờ bị Ngô Tuấn nói ra bệnh tình của Niệm Nô trong nháy mắt, khiến cho trong lòng nàng không khỏi có chút do dự, tự hỏi mình có nên tin tưởng Ngô Tuấn một lần nữa hay không.
Ngay vào lúc này, Ngô Tuấn đột nhiên biến sắc, mặt mũi tràn đầy khiếp sợ nói:
"Không đúng, trong cơ thể Niệm Nô cô nương còn có một cái hồn phách khác... chẳng lẽ là một thể song hồn hiếm thấy?"
Song Di nghe vậy, ánh mắt đột nhiên trở nên lăng lệ lên, trên người tản mát ra một cỗ khí tức thâm trầm như vực sâu, nói:
"Thoạt nhìn là có người động tay động chân trên người Niệm Nôi”
Tiếng nói rơi xuống đất, Song Di lộ ra sắc mặt âm trầm đứng dậy, muốn đi về hướng Niệm Nô.
Cùng lúc đó, ánh mắt của Niệm Nô vừa vặn quét tới, trong đôi mắt hiện lên một vòng đỏ thắm, thấp giọng phát ra một tiếng kêu đau.
"
Hừ!
"
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, bước chân Song Di vừa mới phóng ra bỗng nhiên dừng lại, thân thể như bị sét đánh, trong chốc lát run rẩy, quỳ một gối xuống trên mặt đất.
Đạo Môn Hanh Khí Thuật!
Trong lòng Song Di lộp bộp một cái, lúc này đã nhận ra không ổn, cưỡng ép nhịn xuống thống khổ đau đầu như muốn nứt, dùng hết lực lượng toàn thân hô: "
Trốn!
"
Văn Mẫn sửng sốt một cái, nhất thời có chút không phản ứng kịp.
Vào thời điểm đang ngây người, Ngô Tuấn đã đứng dậy, nắm lấy y và chạy về phía cửa.
Niệm Nô cũng đã nhận ra động tác của hai người Ngô Tuấn, hơi quay mặt lại, mặt hướng về phía hai người, lại một lần nữa phát ra một tiếng kêu đau. "
Hừ!
"
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, hai luông linh khí ngưng kết thành tấm lụa phun ra từ trong lỗ mũi Niệm Nô, trong nháy mắt đánh vào trên người hai người.
Văn Mẫn bỗng nhiên bị đánh bay, bay đến cửa ra vào, phảng phất như đụng vào một bức tường khí vô hình, cả người trong nháy mắt lại bật trở về.
Ngô Tuấn thấy thế, lập tức giật nảy mình, vội vàng tiến lên phía trước nói: "
Không có sao chứ?"
Văn Mẫn sắc mặt trắng bệch run rấy mấy lần, lộ ra biểu lộ ngưng trọng nói: “Là Hanh Khí Thuật của Đạo Môn, tu vi của kẻ thi thuật là đệ tứ cảnh Đạo Môn - cảnh giới Chân Nhân,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền