ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Cái Quan Tài Hoàng Kim

Chương 102. Xung đột

Chương 102 : Xung đột

“Bằng!”

“Bằng!”

“Bằng!”

“…”

Sau khi Triệu Không Thanh bắn hết băng đạn trong tay, lập tức lấy ra một băng đạn khác, tiếp tục bắn tỉa điên cuồng.

Dựa vào tốc độ bóp còi nhanh chóng của hắn, băng đạn trong tay lại bắn hết rất nhanh.

“Cảnh sát Triệu, hạn mức tháng này của ngươi đã xong rồi.” Lúc này, một gã nhân viên cảnh sát từ một phía đi tới, nói với Triệu Không Thanh.

Lúc mà hắn nói, hắn lại nhìn về lên bảng thành tích một chút, thầm giật mình trong lòng, cảnh sát Triệu này thật sự là tên quái vật.

Khoảng cách mục tiêu ở đây khoảng ba mươi mét, nhưng mà mỗi cú bắn của Triệu Không Thanh đều không thấp hơn vòng chín điểm.

“Được rồi.” Triệu Không Thanh gật đầu, giọng có hơi khàn một chút.

Sau đó, hắn trả lại khẩu súng, đi về phía bên ngoài.

“Cảnh sát Triệu, có muốn đi ăn cơm hay không?” Cũng là ngay khi hắn đi ra khỏi trường bắn, một giọng nói truyền đến.

Triệu Không Thanh nhìn lại, liền thấy được một gương mặt… Tràn đầy phiền phức.

Hắn biết người ta, đội viên đội thứ mười chín Tỉnh Tây Vũ của Đồ Long Bộ, Trịnh Vũ.

Kể từ sau khi hắn thi tuyển chọn, người này cũng là bởi vì không đánh nhau thì không quen biết, thường xuyên đến tìm hắn chơi.

“Không được, ta đây còn có việc.” Triệu Không Thanh lắc đầu, nói.

Kể từ sau khi hắn thi rớt vòng tuyển, làm cái gì cũng cảm thấy không có hứng thú.

“Đi thôi, chúng ta đi ăn gì thật ngon được không.” Trịnh Vũ cười cười, vỗ vỗ bả vai Triệu Không Thanh, nói: “Hơn nữa, ta có một số việc còn muốn hỏi ngươi một chút.”

Triệu Không Thanh nghe vậy, hơi ngẩn ra, sau đó lập tức gật đầu nói: “Được, chúng ta đi ăn cơm đi.”

Sau đó, hắn liền đi ra theo Trịnh Vũ, ngồi lên chiếc xe jeep đến đường Khô Khẩu.

Ở đây có một con phố ẩm thực, dài khoảng một km.

Ở chỗ này, trời vừa tối, sẽ bán đồ cực kỳ cháy hàng.

Từ khoảng bốn giờ chiều, làm đến bốn năm giờ sáng, khách khứa tấp nập không biết mỏi mệt.

Sau khi Trịnh Vũ và Triệu Không Thanh đến nơi này, đã tìm được một cái nhà hàng tên là Cá mè hoa.

“Người anh em họ Triệu của tôi ơi, ngươi cứ chọn đại đi, nhà hàng ta biết, đồ ăn ngon cực kỳ. Nhất là canh bào ngư ở đây, cái món ngon ấy, ngon hơn cả mối tình đầu.” Trịnh Vũ vừa vào trong nhà hàng này, lập tức nói với Triệu Không Thanh.

“Các ngươi không phải là vừa mới tới thành phố Tây Giang không có bao lâu sao? Làm sao mà lại quen thuộc với nơi này như vậy?” Triệu Không Thanh khẽ nhíu mày hỏi.

Trịnh Vũ nghe vậy, cười ha hả, “Ta đã nói với ngươi, trong đội ta có một người, tên là Lý Mạc, cực kỳ thích ăn uống, cho nên lúc mà mới thành phố Tây Giang, đã nắm rõ tất tần tật nơi nào thành phố Tây Giang có đồ ăn ngon rồi.

Theo như hắn nói, bà chủ nhà hàng này xinh đẹp, làm canh bào ngư cũng tuyệt nhất, ngươi có thể thử một chút.”

“y…” Triệu Không Thanh trầm mặc một chút, nói: “Canh bào ngư này đứng đắn không vậy?”

“Dĩ nhiên là đứng đắn rồi.” Trịnh Vũ nghe vậy cười khúc khích, sau đó thấp giọng nói: “Thứ không đứng đắn ta đây còn chưa có tìm ra, ngày nào đó tìm ra rồi dẫn ngươi đi ha?”

Triệu Không Thanh không lời, sau đó lắc đầu.

Trịnh Vũ cười cười, rồi đi gọi thức ăn.

Triệu Không Thanh ngồi yên tại chỗ, nhìn một chút bốn phía xung quanh, phát hiện nhà hàng này thật sự làm ăn rất tốt.

Hai người bọn họ vừ tới đây, thì đã đầy người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip