Chương 104 : Lão Miêu rời đi
“Tách tách tách…”
Nước mưa vẫn đang rơi xuống, Tô Bạch ngồi ở trên ghế, nhìn Lão Miêu ở bên kia.
“Làm sao vậy, bây giờ phải đi à?” Tô Bạch nhìn về phía Lão Miêu hỏi.
Nghe được lời của hắn, Lão Miêu liếc mắt nói: “Trong thời gian bảy ngày bảy đêm này ngươi đã học xong việc làm người chế thuốc rồi, ta còn sống ở chỗ này để làm gì chứ?”
Nói đến đây, trong lòng hắn cảm thấy có hơi không có lời nào, ban đầu hắn học làm người chế thuốc, trước đây mất mấy tháng mới nhập môn được, sau này tự chế thuốc khoảng nửa năm, mới chính thức có thể luyện chế thuốc được.
Mà bây giờ Tô Bạch chẳng qua đã mất thời gian bảy ngày trời ngắn ngủn đã có thể tự mình chế thuốc rồi.
Thật ra thì thật cũng không phải là chuyện chế thuốc có gì là khó khăn cho lắm, mà là khó ở việc nhớ kỹ nguyên tố linh năng bên trong dược liệu linh năng.
Chỉ là dược vật linh năng của Vân Mộng Trạch thì có hơn ngàn loại, chứ đừng nói là những cấm địa khác.
Nhưng ai mà biết được, Tô Bạch trong thời gian ngắn như vậy, cũng đã nhớ kỹ, sau đó chẳng qua cứ làm quen là được.
“Được rồi, chuyện đã làm xong rồi, ta cũng nên đi thôi.” Lão Miêu thu dọn đồ đạc, nói với Tô Bạch: “Sau này có việc có thể gọi điện thoại cho ta, ta là người dẫn đường của ngươi, liên lạc với nhau cũng không có chuyện gì cả.”
Nói xong, hắn liền chuẩn bị đi ra bên ngoài.
“Đợi một chút.” Ngay là lúc này, Tô Bạch đột nhiên gọi Lão Miêu lại.
Lão Miêu dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía hắn.
“Ta có chuyện khó hiểu, tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?” Tô Bạch nhìn về phía Lão Miêu, khẽ nhíu mày.
Lão Miêu ngoại trừ thời điểm lần đầu tiên gặp được hắn, sau đó làm vài điều mờ ám, sau đó bất kể là trợ giúp hắn xử lý thi thể Đinh Tuấn hay là việc dạy hắn thuốc thang, đều là tận tâm làm hết phận sự.
Nhưng hắn không tin Lão Miêu là loại người tốt lành gì cả, không lợi ích gì mà giúp đỡ hắn.
Nghe được lời của hắn, Lão Miêu cười cười, nói: “Ngươi còn nhớ rõ lần đầu tiên ta dẫn ngươi vào mộng không, ta thấy được ngươi đối xử với bạn bè vô cùng tốt, mà ta chính là muốn trở thành bạn với ngươi.”
“Trở thành bạn bè với ta?” Tô Bạch nhìn Lão Miêu, hơi ngẩn ra.
“Đúng vậy.” Lão Miêu đeo khẩu trang lên, nói: “Một người rất đáng được tin tưởng như ngươi đây, thế nên ta rất muốn trở thành bạn bè của ngươi, sau này chúng ta cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Hắn cười một tiếng, nhấc túi của mình lên, đi về phía ngoài.
Đi được nửa đường, Lão Miêu lại quay đầu lại nói: “Đúng rồi, cuối cùng cho ngươi một lời khuyên, thân phận người chế thuốc của ngươi không nên tùy ý để lộ, nếu không sau này có thể sẽ mang đến phiền hà cho ngươi đấy. Suy cho cùng bây giờ Liên bang đối với việc điều tra người chế thuốc chui rất nghiêm trọng.”
Nói tới đây, giọng điệu của hắn lại vang lên, nói tiếp: “Còn nữa vẫn là nên ít tới cấm địa đi, nơi này quá nguy hiểm, ngươi về nhà sớm đi.”
Sau đó hắn khoát tay áo, rồi rời khỏi ngôi nhà gỗ này.
Tô Bạch nhìn bóng lưng của đối phương phía xa cách đây, khẽ lắc đầu.
Không cần biết mục đích của đối phương là gì, ân tình này, hắn cũng đã nợ.
Sau đó Tô Bạch mở người ra, lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại.
“Quản gia, bây giờ hắn đang ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền