Chương 294 : Khâu Kỳ Sơn
“Tích tách… tích tách…”
Bây giờ chỉ còn lại giọt mưa lất phất, nước mưa từ những cành cây rơi xuống đất, bắn tung tóe những bọt nước nhỏ.
Vì trời đổ mưa ở xung quanh, nghĩa trang trên núi xuất hiện một lớp sương mỏng.
Trong màn sương mù này, một ánh lửa màu cam nhấp nháy lập lòe.
Tô Bạch tay cầm ô, nhìn giấy tiền vàng bạc đang cháy.
Hắn sờ sờ bia mộ, ngón tay khẽ dùng sức, trầm mặc hồi lâu, không nói lời nào.
Sau một lúc lâu, giấy tiền vàng bạc cũng đã cháy hết.
“Ta sẽ sống tốt, sẽ là chính mình.”
Tô Bạch nói nhỏ một câu, rồi bước xuống núi.
Lúc này đây, khi trực tiếp đối mặt với cha mẹ mình, hắn cảm thấy lòng mình sáng suốt hơn rất nhiều.
Sau khi xuống núi, Tô Bạch lên xe buýt tới ga đường sắt cao tốc, nhắm hai mắt lại.
Cùng lúc đó, những hình ảnh lần lượt hiện lên trong đầu hắn.
Hiện giờ hắn gần như là đang nghỉ ngơi, vừa hay có thể đọc những ký ức của Vương Húc và Lê Song Song.
Đến lúc đó, hắn cũng có thể nhận được hai nhiệm vụ nguyện vọng.
Một lúc lâu sau.
Tô Bạch mở mắt ra, trong lòng cảm thấy có chút khó tin.
Vừa rồi hắn đọc qua một phần ký ức của Vương Húc, phát hiện ra một chuyện rất quỷ dị.
Vương Húc lại có một ông chủ, mà ông chủ này lại là Khâu Kỳ Sơn, người sáng lập Tập đoàn Kim Nhai.
Chuyện này, theo suy nghĩ của Tô Bạch, là một điều không thể xảy ra.
Bởi vì ngay từ đầu, vì chuyện cha mẹ của Khâu Kỳ Sơn bị giết mà Triệu Không Thanh đã bị Vương Húc báo thù.
Mà cha mẹ của Khâu Kỳ Sơn, chính là bị Vương Húc giết chết.
Cho nên nói, Khâu Kỳ Sơn và Vương Húc không nên có bất kỳ tình nghĩa nào mới đúng.
Nhưng trong ký ức của Tô Bạch, quan hệ giữa Khâu Kỳ Sơn và Vương Húc lại vô cùng tốt, không hề có thù hận gì hết.
Tô Bạch nhắm mắt lại, tiếp tục đọc ký ức của Vương Húc .
Khi hắn đang đọc, một giọng nói xuất hiện trong tai hắn.
“Thời cổ đại từng có câu nói như này, khi con người gặp nạn đói sẽ xuất hiện cảnh ăn thịt lẫn nhau.”
Tô Bạch nhìn về phía trước, một người đàn ông trung niên đang đứng trước bàn sách, dùng bút lông viết chữ.
Chỉ là có lẽ do ký ức mơ hồ của Vương Húc, nên chữ trên giấy cũng bị nhòe đi, nét mực, giấy trắng, bàn sách đều đã không thể phân biệt được màu sắc.
“Mà đối với loại người như chúng ta, người thân như cha mẹ sẽ trở thành một loại gông cùm xiềng xích, họ khiến cho sức mạnh của chúng ta không tăng lên được, và tạo thành sơ hở trong lòng chúng ta. Chúng ta muốn giết, nhưng không cách nào làm được.”
Người đàn ông trung niên nhìn về vị trí của Tô Bạch,
“Ngươi nói xem, vậy thì chúng ta có gì khác với những bậc cha mẹ gặp nạn đói, nhìn những đứa con đang nằm trong ngực của mình không?”
“Không có gì khác hết.”
Người đàn ông trung niên cười, đôi mắt màu hoàng kim nhìn chằm chằm vào vị trí của Tô Bạch.
Tô Bạch nhìn vào mắt của đối phương, liên kết với những việc Vương Húc đã làm, hiểu ra một số chuyện.
Đối phương và Vương Húc đã giết chết cha mẹ của nhau.
Lúc này Tô Bạch cảm thấy trong lòng có chút buồn nôn.
Hắn hiện giờ đã hiểu đại khái rồi, tại sao sáu năm trước Vương Húc là người sống lại cấp Trùng, mà hiện nay hắn lại trở thành người sống lại cấp Mãng.
Đối phương không có một chút giới hạn nào cả.
Tô Bạch thở dài, mở mắt ra, nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền