Chương 296 : Phong Vũ Khách
“Ông chủ, hình như bên trong ánh mắt của ngươi có một loại năng lượng đặc thù nào đó ngăn cản lại rồi thế nên mới dẫn đến việc mắt của ngươi nhìn không rõ, cái này thì cho dù là ngươi đi bệnh viện cũng tốn công vô ích, dụng cụ kiểm tra đo lường không được, bác sĩ cũng không biết điều trị như thế nào cả.” Ngón tay Thu Diệp rời khỏi đầu của Tô Bạch, sau đó nhìn về phía Tô Bạch nói.
“Năng lượng đặc thù?” Tô Bạch giật mình, trong lòng đại khái cũng hiểu được có lẽ là cái gì đó còn sót lại do sử dụng dự đoán đường cong cao cấp.
Cái này cũng không liên quan đến di chứng việc hắn trực tiếp sử dụng tinh thần lực và trí nhớ quá mức.
“Vậy ta bị như thế này thì ngươi có thể chuyển nó đi được không?” Tô Bạch dừng một chút rồi chỉ vào hai mắt của mình, hắn nhìn về phía Thu Diệp hỏi.
Thu Diệp nghe vậy, miễn cưỡng cười một cái, thở dài nói, “Ông chủ, ta vừa mới thử rồi, năng lực của ta hoàn toàn không có tác dụng gì đối với năng lượng này, có khả năng yêu cầu ta tăng cấp bậc năng lượng lên rất cao mới được.”
“Ừ, không có việc gì.” Tô Bạch lắc đầu, trong lòng thở dài một tiếng, sau
này chính mình thật sự à muốn trở thành một người mù.
Cùng lúc đó, trong lòng hắn cũng lờ mờ thoáng biết năng lượng cao cấp đó là cái gì.
Là thời không…
Năng lực đường cong dự đoán cao cấp, bản thân nó chính là một loại khả năng dự đoán, đường cong mà hắn nhìn thấy chính là một loại nhìn trộm nhằm vào thời gian sau này.
Bị rơi vào phản phệ, cũng là chuyện bình thường.
“Nhưng mà ông chủ, luồng năng lượng này đang chậm rãi biến mất, đoán chừng sau một tháng nữa ngươi đã có thể thấy được.” Thu Diệp dừng một chút rồi nói.
Nghe được hắn nói như vậy, trong lòng Tô Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không mù, như vậy là tốt rồi.
“Ông chủ, gần đây ta sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho ngươi đi, bây giờ sinh hoạt của ngươi cũng không thuận tiện.” Thu Diệp nhìn về phía Tô Bạch nhỏ giọng nói.
“Không cần.” Tô Bạch lắc đầu, cầm lấy một khối gỗ ở bên cạnh lên để bắt đầu điêu khắc.
Ở trong ánh mắt kinh ngạc của Thu Diệp, một con rắn lớn đang lột da xuất hiện ở trước mắt của hắn.
Hoa văn trên cơ thể và biểu tình của con rắn lớn này, ngay cả phần da rắn vẫn đang lột đều sinh động giống như nó đang sống lại vậy.
Nhìn thấy cái này, trong lòng Thu Diệp đã hiểu rõ, cho dù ông chủ nhà mình mù vẫn có thể sinh hoạt giống như người bình thường.
Hơn nữa, khi hắn nhìn thấy con rắn lớn này, trong lòng sinh ra một loại cảm giác sởn tóc gáy.
Ông chủ nhà mình điêu khắc ra pho tượng này chắc hẳn cũng không phải là xuất hiện do tưởng tượng vô căn cứ.
Nghĩ đến mắt của ông chủ nhà mình, trong lòng hắn mơ hồ có một suy đoán lớn.
Có lẽ là ông chủ nhà mình đã từng đánh nhau với con rắn lớn kia nên hắn mới đem đối phương điêu khắc xuống.
Lúc này, Thu Diệp chỉ cảm thấy ông chủ nhà mình càng ngày càng thần bí, có một loại cảm giác sâu không lường được.
“Đúng rồi, chuyện trước đó ta nói với ngươi nói, ngươi suy nghĩ như thế nào?” Tô Bạch khắc xong con rắn lớn lại cầm lên một khối gỗ, bắt đầu điêu khắc lên một hình dáng của con người.
Nghe được lời nói của hắn, Thu Diệp hơi giật mình, sau đó đã hiểu ông chủ nhà mình đang nói cái gì.
Là việc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền