Chương 303 : Hoa độc
Trong nhà tang lễ, Vương Lương ngẩn người nhìn điện thoại di động.
“Sao vậy?” Trong nhà tang lễ, một người phụ nữ hỏi Vương Lương.
Nghe vậy, Vương Lương lắc đầu: “Không có chuyện gì, hôm qua ta mua mấy cái hũ tro cốt, ông chủ định mang qua cho ta.”
Nói đến đây, hắn dừng lại một chút.
Lúc này, hắn mới nhớ ra điều gì đó.
Ông chủ nói rằng hắn đã tự mình mang hũ tro cốt sang đây.
Nghĩ đến đây, Vương Lương nuốt một ngụm nước bọt.
Theo như hắn biết thì ông chủ cửa hàng bán hũ tro cốt là một người mù, làm cách nào mà đối phương đưa sang đây được?
Lẽ nào đối phương lái xe?
Không thể nào.
Vương Lương đột nhiên cảm thấy suy nghĩ của mình có chút buồn cười.
Đối phương là người mù, làm sao có thể lái xe đến đây?
Trừ phi đối phương không muốn sống nữa.
Hắn đoán rằng đối phương chắc là ngồi xe của người khác sang đây.
“Ồ. Tốt rồi, đúng lúc chỗ chúng ta cũng không còn nhiều hũ tro cốt.” Người phụ nữ gật đầu.
Sau đó, người phụ nữ bắt đầu bận rộn.
Vương Lương nhìn đường cong uyển chuyển và khuôn mặt trẻ đẹp của người phụ nữ, trong lòng đột nhiên bình tĩnh lại.
Hắn có một người vợ đức hạnh, xinh đẹp và một đứa con trai hiểu chuyện.
Có thể nói hắn là một người chiến thắng trong cuộc sống.
“Đứa nhóc Tiểu Chí này không biết đang ở đâu, phải để hắn giúp đỡ một tay.” Vương Lương lẩm bẩm một tiếng.
Nói đến đây, hắn chợt sững người, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Thế nhưng lạ ở chỗ nào thì có chút không thể nói.
“Chồng, đến giúp xử lý cái xác này.” Lúc này, người phụ nữ đột nhiên cắt ngang suy nghĩ của Vương Lương, kêu hắn tới giúp.
“Được, ta đến đây.” Vương Lương đáp một tiếng rồi đi tới.
Sau đó, trước mặt hắn xuất hiện một thiếu niên,
Người thiếu niên này tái nhợt, mặt mày thanh tú, trên mặt lộ rõ dấu vết trang điểm.
Nhìn thấy thiếu niên này, Vương Lương hơi sững sờ. Không biết tại sao, nhưng hắn cảm thấy người thiếu niên này rất quen thuộc.
Thế nhưng hắn không thể nói hắn quen ở đâu.
“Từ Tuệ, ngươi có nghĩ là chúng ta đã gặp người này rồi không? Đó có phải là thân thích nào đó của chúng ta không?” Vương Lương nhìn chằm chằm thi thể của thiếu niên, không khỏi hỏi.
Nghe được lời này của hắn, Từ Tuệ nở nụ cười dịu dàng: “Không có, người thân của hắn hôm nay làm lễ truy điệu xong, không ai biết hắn. Ngươi cảm thấy hắn hơi quen, có thể đó là hắn và Từ Chí là bạn học chăng.”
“Ồ.” Vương Lương nghe xong, trong lòng chợt chợt bừng tỉnh.
“Được rồi, hôm nay hắn cần phải hỏa táng, ngươi xử lý thi thể một chút.” Từ Tuệ đưa con dao cho Vương Lượng và thúc giục.
Bởi vì khi thiêu xác là từ ngoài vào trong, nên trước khi đốt xác, bọn họ đều cần dùng con dao cắt qua nội tạng của tử thi.
Nếu không thì, xác chết rất có thể xảy ra một vụ nổ trong lò thiêu.
Vương Lương ngơ ngác cầm lấy con dao, nhìn con dao một lúc lâu, không hiểu sao trong lòng lại có chút đau buồn.
Đột nhiên hắn cảm thấy có một cảm giác ẩm ướt trên miệng, hắn mở miệng ra, nhất thời trong miệng hắn cảm thấy có vị mặn.
Lúc này hắn mới nhận ra không biết từ lúc nào, hắn thực sự bật khóc.
“Tại sao ta lại khóc? “Vương Lương thẫn thờ lẩm bẩm.
Sau đó, con dao trong tay bắt đầu rạch bụng tử thi.
Chỉ cần một nhát, ‘thi thể’ co giật và run nhẹ.
Nhưng Vương Lương dường như không hề hay biết, tiếp tục làm công việc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền