Chương 312 : Dư Linh
Cuối cùng, Từ Tuệ không sử dụng cái tên Từ Tuệ này.
Theo những lời đối phương nói, cái tên Từ Tuệ này thuộc về người phụ nữ đã chết, chứ không phải nàng.
Nàng đặt cho mình một cái tên, là Dư Linh.
Chữ Dư lấy từ một nửa chữ Từ, và chữ Linh đến từ hai chữ linh nô.
Dĩ nhiên, nó cũng có những ý nghĩa khác.
“Nói thật, ông chủ, cái tên ngươi đặt chẳng ra làm sao cả.” Dư Linh có chút bất đắc dĩ nói.
Trước đó, nàng đã thực sự sẵn sàng để đổi tên, nhưng không ngờ rằng Tô Bạch lại vẫn sử dụng cái tên ban đầu của nàng.
Tô Bạch mỉm cười, không nói thêm gì.
Hắn đúng là không am hiểu chuyện đặt tên.
“Sau này ngươi định làm gì?” Hắn hơi dừng lại, hỏi Dư Linh.
Mặc dù đối phương được gọi là linh nô, theo nguyên tắc thì là người hầu của hắn.
Nhưng đối phương là một cá thể có nhân cách độc lập, hắn không thể đối xử với đối phương như là một người hầu.
Nghe những lời hắn nói, đôi mắt Dư Linh nhìn thẳng vào Tô Bạch, nàng nói: “Ta muốn ở bên cạnh ông chủ. Ta có thể nấu cơm cho ngươi và làm một số chuyện trong khả năng.”
Tô Bạch ngập ngừng, sau đó gật đầu.
Không hiểu sao, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đối phương, hắn như nhìn thấy mẹ mình, có chút khó từ chối yêu cầu của đối phương.
“Brr…” Ngay thời điểm này, một tiếng hô vang từ xa vọng đến.
Tô Bạch phóng cảm giác dã thú bao phủ xung quanh, hắn phát hiện Trương Tam đang lái xe về hướng này.
Không lâu sau, xe đã dừng trước mặt Tô Bạch.
Trương Tam xuống xe.
“Ông chủ.” Hắn gọi Tô Bạch, rồi mở cửa ra.
Thời điểm mở cửa, Trương Tam không khỏi liếc nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh Tô Bạch.
Hắn có chút không hiểu tại sao, nửa đêm canh ba rồi mà ông chủ nhà mình lại có mặt ở nơi này.
Hơn thế, bên cạnh còn có một người phụ nữ.
Không lẽ, ông chủ đã ngộ ra rồi?
Tô Bạch gật đầu với Trương Tam, cùng Dư Linh ngồi vào hàng ghế phía sau.
Thấy hai người ngồi xuống, Trương Tam đóng cửa xe lại, ngồi vào ghế lại, hỏi: “Ông chủ, chúng ta bây giờ chúng ta bây giờ quay về sao?”
“Không.” Tô Bạch lắc đầu, nói: “Đi tìm một ngọn núi không có người.”
Nghe câu trả lời của hắn, Trương Tam sững sờ, sau đó gật đầu nói: “Đã rõ, ông chủ.”
Tiếp đó, hắn thắt đai an toàn, nhấn chân ga, bắt đầu di chuyển.
Cả đường im lặng.
Trên xe có vẻ vô cùng im ắng.
Tô Bạch nhìn thoáng qua cổ tay trái của mình.
Lúc này, bên trên quan tài hoàng kim đã có những hoa văn màu đỏ nằm rải rác.
Trên những hoa văn màu đỏ này có một hoa văn hình trái tim, nhìn hơi hãi.
Nhưng thiếu mất một chút, không được hoàn chỉnh.
Trong khoảng thời gian này, Tô Bạch đã giết rất nhiều người sống lại, dẫn đến hắn sắp tập hợp đủ bảo quan màu đỏ.
Nhìn hoa văn này, khóe miệng hắn hơi co rúm lại.
Trước đây, tổng cộng hắn có hai bảo quan màu đỏ, một là Tiểu Tội, một là sách vàng.
Hai loại bảo quan màu đỏ này là sự giúp đỡ vô cùng lớn của hắn.
Một thứ giúp hắn lấy được tích lũy nguyên thủy, thứ khác thì rèn luyện da thịt hắn, hộ giá hộ tống tánh mạng hắn.
Vào thời điểm đó, bên trên quan tài hoàng kim xuất hiện hoa văn, hình mèo và sách.
Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì bảo quan này là vật có hình dạng trái tim.
Nghĩ đến cảnh tượng trái tim nhảy ra đó, Tô Bạch lập tức cảm thấy huyệt thái dương đau đớn.
Chuyện đó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền