Chương 314 : Thi Thiên Thiên nổi điên?
Tô Bạch đọc tin nhắn, tâm trạng không thể tốt được.
Người gửi tin nhắn là Quản Gia.
Bên trong tin nhắn nhắc đến một vấn đề.
Ngay lúc nãy, Đồ Long Bộ của chợ số 76 đã xảy ra thương vong số lượng lớn.
Thi Thiên Thiên ra tay.
Quản Gia nói với hắn, Phong Vũ Khách đã đến chợ số 76, sau này có thông tin gì có thể báo cho Phong Vũ Khách.
Tô Bạch nhíu mày, hắn có chút không hiểu, tại sao dưới tình huống kim chủ đã chết, Thi Thiên Thiên còn dám gây ra loại chuyện thế này.
Không lẽ đối phương điên rồi sao?
Hơn nữa, điều khiến Tô Bạch hơi bất an là Phong Vũ Khách vậy mà lại đến chợ số 76, đối với hắn, chuyện này không phải là chuyện tốt lành gì.
Suy cho cùng, đối phương là Giao, nếu đối phương có ý định hại hắn thì hắn gần như không có cách nào để trốn thoát.
“Ông chủ, sao thế?” Lúc này, Trương Tam đứng bên nghi ngờ hỏi Tô Bạch.
Tô Bạch hơi ngừng lại, nói: “Thành lập phòng nghiên cứu dược liệu linh năng và phòng nghiên cứu khoáng thạch linh năng càng sớm càng tốt, không sợ tốn tiền. Gần đây để thuộc hạ của ngươi kiềm chế lại một chút, hôm nay chợ số 76 đã xảy ra chuyện.”
Nghe hắn nói, Trương Tam hơi ngơ ngác.
Hôm nay, khi hắn đi từ chợ số 76 ra, lúc đó vẫn chưa có chuyện gì xảy ra.
Ngay lúc này, điện thoại của hắn cũng đổ chuông.
Trương Tam vội vàng lấy điện thoại di động ra, sau đó biểu cảm thay đổi.
Chợ số 76, đúng là đã xảy ra chuyện.
“Đã rõ, ông chủ.” Trương Tam hít sâu một hơi, đáp.
Sau đó, ba người xuống núi, lái chiếc xe đi về hướng chợ số 76.
Dọc đường, ba người không nói gì cả.
Tô Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ, có thể thấy tuyết lớn như lông ngỗng rơi dày đặc.
Không lâu sau, những bông tuyết như thế sẽ xóa sạch dấu vết bọn họ để lại.
Tiếp đó, chiếc xe xuống núi, tuyết trên đường đã biến thành mưa.
Vài giờ sau, khi trời vừa hửng sáng, nhóm người Tô Bạch đã đến chợ số 76.
Sau khi đến cửa hàng, Tô Bạch bảo Trương Tam trở về, bản thân hắn thì nằm ở trên ghế tựa, hơi nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.
Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, hắn vẫn chưa được ngủ ngon lành.
Tuy rằng hắn không mệt moic, nhưng việc ngủ đã được hình thành như một thói quen, cho nên hắn cũng có chút buồn ngủ.
Cũng vào thời điểm Tô Bạch nhắm mắt lại, một đôi tay lặng lẽ đặt lên trán.
Bắt đầu xoa bóp cho hắn.
Lần xoa bóp này đã khiến trái tim hắn an lòng.
Tô Bạch biết người đang xoa bóp là ai.
Dư Linh.
Đối phương đi theo hắn vào cửa hàng.
“Cảm ơn.” Hắn khẽ nói.
“Đây là chuyện ta nên làm.” Dư Linh mỉm cười, nói.
“Ngươi là người tự do, không có cái gì gọi là phải làm hết.” Tô Bạch nói một câu, sau đó hưởng thụ di chuyển cơ thể.
Đây là lần đầu tiên hắn được xoa bóp như thế này, nhưng hắn cảm thấy rất thoải mái, ngay lập tức cảm thấy thả lỏng rất nhiều.
Thấy thế, Dư Linh chỉ mỉm cười, không nói gì cả, tiếp túc bóp trán cho Tô Bạch.
Một lúc sau, hô hấp của Tô Bạch ổn định, hắn đã ngủ rồi.
Thấy Tô Bạch ngủ, Dư Linh ngừng tay lại, bắt đầu dọn dẹp phòng.
Miệng nàng khẽ lẩm bẩm một bài hát nhẹ nhàng du dương, gương mặt thoải mái.
Điều nàng muốn không nhiều, chỉ là sự ổn định mà thôi.
Hiện giờ nàng đã có được điều đó.
Khoảng hai giờ chiều, Tô Bạch tỉnh lại sau giấc ngủ say.
Hắn thấy được không gian sạch sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền