Chương 322 : Mưa lớn
“Tí tách…”
Mưa không ngừng rơi.
Tuy rằng lúc này mới qua hai giờ, nhưng do mây mù tích tụ, mặt đất cũng gần như buổi tối, một ít đèn đêm cũng bắt đầu sáng lên.
Trên một con phố, một người phụ nữ để tóc ngắn ôm cánh tay một người đàn ông.
Hai người ngồi trước một gian hàng, có vẻ vô cùng thân thiết.
“Tản Đồ à, sao ngươi lại đến chỗ tỷ tỷ?” Người phụ nữ nhẹ giọng nói.
“Không phải do ta nhớ tỷ tỷ sao? Nghe nói tỷ tỷ lần này sắp độ kiếp nên đến.” Tản Đồ lộ ra vẻ mặt cưng chiều, nói: “Chẳng lẽ tỷ tỷ không muốn ta đến sao?”
“Muốn chứ, sao lại không muốn được?” Thi Thiên Thiên cười xinh đẹp: “Nhưng ngươi tới đây, chẳng lẽ không phải tới giết ta sao?”
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, giống như đang nói chuyện với chồng, nhưng người gần đó không biết vì sao, trong lòng có một cảm giác không rét mà run.
Tất nhiên, bọn họ cũng không thể nhìn thấy hai người.
Bởi vì trong góc nhìn của bọn họ, nơi hai người đang ngồi trống rỗng.
Tản Đồ cười, tay lướt nhẹ qua tóc trên trán Thi Thiên Thiên, nói: “Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, trước kia ta vì lúc là thức ăn cho ông chủ, trong lòng có oán hận. Mà oán hận này là đối với ông chủ, mà không phải tỷ tỷ. Hơn nữa bây giờ ông chủ đã chết, ta đã tự do, vướng mắc với tỷ tỷ cũng sẽ không tồn tại nữa. Ta cần gì phải giết tỷ tỷ chứ?”
“Thật sao?” Trên mặt Thi Thiên Thiên mang ý cười, thè chiếc lưỡi đỏ tươi liếm môi, nói: “Nhưng mà ta lại muốn giết ngươi, ăn ngươi.”
“Ngươi không thể giết ta.” Trên mặt Tản Đồ vẫn mang theo nụ cười: “Ngươi chỉ có hai đạo, mà ta có ba đạo, ngươi đánh với ta, chỉ có hai bên cùng thiệt, để Đồ Long Bộ được lợi.”
“Đợi ta thành Giao rồi, ta sẽ ăn ngươi.” Thi Thiên Thiên ghé sát môi vào tai Tản Đồ, thì thầm.
Lúc lời nói của nàng thốt ra, không trung xuất hiện một tia chớp xẹt qua bầu trời, mang theo tiếng gầm chói tai.
Nhìn hồ quang biến mất trên bầu trời và con đường tu đạo bảy màu mờ nhạt trên trời, con ngươi của Tản Đồ khẽ co lại.
Thi Thiên Thiên này, thực sự sắp độ kiếp rồi.
“Tỷ tỷ, ta mang cho ngươi một món quà.” Tản Đồ nhanh chóng trở lại bình thường, lấy trong túi ra một tờ giấy, đưa cho Thi Thiên Thiên.
Tờ giấy này, bên trên phác họa một khuôn mặt.
Khuôn mặt này, vô cùng rõ ràng, rõ ràng đã được vẽ cẩn thận.
“Đây là ai?” Thi Thiên Thiên nhìn thấy khuôn mặt phía trên, mắt hơi nheo lại.
“Khuôn mặt vặn vẹo.” Tản Đồ nhếch miêngj cười, để lộ hàm răng sắc nhọn của hắn.
…
Lúc này Tô Bạch đang nằm ở trên giường, trên da hiện ra mạch máu.
Ở bên cạnh, Phong Vũ Khách đang dùng di động chơi đấu địa chủ.
“Ting ting ting…” Đúng lúc này, di động vang lên.
Mặt Phong Vũ Khách lộ vẻ mất kiên nhẫn, nhận điện thoại.
“Số 5, Băng Sơn và Quỷ Thủ đã đi qua, ngươi chú ý bảo vệ bọn họ.” Di động truyền đến giọng nói trầm thấp.
Phong Vũ Khách cau mày: “Bây giờ ta đang ở bên cạnh Tô Bạch, hắn đang trong giai đoàn quan trọng đột phá cấp Mãng. Ta phải áp chế khí tức của hắn mới được, nếu không để người khác chú ý sẽ phiền phức.”
“Tô Bạch đột phá?” Di động truyền đến giọng nói kinh ngạc: “Hắn trở thành người sống lại mới bao lâu chứ?”
“Phải đấy.” Phong Vũ Khách cười khổ: “Hơn nữa trên người hắn có ba thần đạo.”
“Ba thần đạo?!!” Giọng nói trong di động, có vẻ vô cùng kinh hãi.
“Đúng vậy, ta tận
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền