ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Cái Quan Tài Hoàng Kim

Chương 339. Bằng chứng cho sự đau khổ

Chương 339 : Bằng chứng cho sự đau khổ

“Ta là anh họ của Lý Tàng.” Tô Bạch bước vào phòng với nụ cười dịu dàng trên môi.

“Anh họ?” Bà cụ nghi ngờ nhìn về phía Lý Tàng ở bên cạnh.

Lý Tàng nghe Tô Bạch nói xong, sắc mặt hơi cứng lại, sau đó mới có phản ứng, nở nụ cười cứng ngắc nói: “Bà Đàm, đây là anh họ của ta.”

“A, là anh họ của tiểu Tàng, ngồi đi, ngồi đi.” Nghe Lý Tàng nói như vậy, bà cụ bèn nhiệt tình để cho Tô Bạch vào, đồng thời kéo một cái ghế đến trước mặt.

“Lý Tàng là một đứa bé ngoan!” Đợi cho Tô Bạch ngồi xuống, bà cụ nắm lấy tay hắn, giọng nói run run.

Tô Bạch có thể cảm giác được rõ ràng tay của bà cụ tương đối dùng sức, dường như không khống chế được sức lực của mình.

Một trong những nguyên nhân đó là do thuốc trình tự linh năng.

Nhưng có lẽ cũng vì tâm trạng của đối phương không ổn định.

“Trong suốt thời gian qua ta đã làm phiền ngươi rồi.” Tô Bạch ôn hòa nói với bà cụ: “Đoạn thời gian trước ta có nghe nói về sự tình của em trai, gia đình ngươi đã góp rất nhiều tiền cho hắn. Nếu như không nhờ các ngươi, hắn có lẽ sẽ gặp nguy hiểm…”

Nghe thấy lời hắn nói, bà cụ hơi giật mình, sau đó lắc đầu cười khổ: “Không có gì, ta và lão gia đều đã gần đất xa trời, có nhiều tiền như vậy cũng vô dụng. Nếu như có thể cứu một đứa bé, khoản tiền kia coi như đã dùng rất đáng giá.”

Nói đến đây, hốc mắt của bà cụ hơi đỏ ửng, không biết đang nghĩ tới điều gì.

Tô Bạch đoán là bà cụ đang nghĩ đến con gái mình.

Nếu hồi đó Lê Song Song có người giúp đỡ, nàng đã không rơi vào kết cục như thế này.

“Hừ…” Đúng lúc này, ông lão ở bên cạnh tỉnh lại.

“Đây là?” Sau khi Lê Kiệt tỉnh lại, khuôn mặt lộ vẻ khó hiểu nhìn về phía Tô Bạch.

“Đây là anh họ của Lý Tàng, hắn tới đây gặp Lý Tàng.” Bà cụ cười nói với ông lão.

“Chào, ta là anh họ của Lý Tàng.” Tô Bạch lễ phép chào hỏi ông lão.

“Xin chào, xin chào.” Ông lão cười hiền hậu: “Chúng ta là hàng xóm của Lý Tàng, trong khoảng thời gian này còn nhờ vào Lý Tàng hỗ trợ. Nếu không có hắn, hai người già như chúng ta cũng không biết phải làm sao.”

“Không có, hai người cũng đã giúp hắn rất nhiều.” Tô Bạch cười cười, sắc mặt ôn hòa.

Nhìn thấy Tô Bạch như vậy, Lý Tàng ở bên cạnh càng thêm sợ hãi trong lòng.

Hắn cảm thấy Tô Bạch chẳng khác gì một tên biến thái.

Vừa mới chặt đứt tứ chi của một người mà giờ đã cùng hai người già chuyện trò vui vẻ.

Tình trạng hiện giờ của Tô Bạch rất giống với các triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt.

Sau đó, Tô Bạch và hai người kia nói chuyện phiếm một hồi, rất vui vẻ.

“Đúng rồi, mọi người chắc là vẫn chưa ăn sáng.” Tô Bạch nhìn Lý Tàng nói: “Lý Tàng, chúng ta cùng đi mua bữa sáng thôi.”

“A, không cần… không cần phiền phức như vậy…” Hai người vội vàng từ chối.

Nhưng Tô Bạch vẫn khăng khăng đi mua, hai người không lay chuyển được đành để bọn họ đi.

Một lúc sau, Tô Bạch dẫn Lý Tàng ra cửa.

“Nghe nói ngươi đã điều tra thông tin của ta trên mạng.” Khi Tô Bạch đi đến cầu thang, nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất.

Nghe thấy lời nói của hắn, Lý Tàng sững sờ trong giây lát.

Hắn không ngờ Tô Bạch trở mặt nhanh như thế.

Hệt như hai con người vậy.

Đương nhiên sắc mặt của Tô Bạch không tốt chút nào.

Hiện giờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip