Chương 355 : Người biến mất tại thành phố lớn
“Ầm đùng đùng!”
Trên bầu trời sấm rền chớp giăng.
Nhưng mà không biết tại sao, sấm chớp không ngừng, nhưng lại không hề có giọt nước mưa nào rơi xuống, khiến cho bầu không khí có hơi nóng bức.
Một đám người đang canh gác bên trong nhà máy.
“Sao Langdon vẫn chưa đến nữa?” Bên trong một căn phòng nhỏ nằm trong nhà máy, mấy người đang đánh bài có một người thuận miệng hỏi.
Nghe thấy lời nói của hắn, một người phụ nữ mặc quần áo vận động khẽ giật mình, sau đó ánh mắt ngưng trọng, không bóc bài nữa.
Sau đó nàng không có động tác gì nữa, những người khác tức thời nhìn về phía nàng.
Nhưng mà, lúc này, lại không có ai lên tiếng hỏi có chuyện gì.
Không gian nhỏ hẹp bên trong căn phòng, nhất thời chìm vào im ắng.
Người phụ nữ thoáng nhìn trợ thủ ở bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Nội bộ chúng ta truyền tin, trong nhiệm vụ nội trong bao nhiêu thời gian thì cần phải liên lạc?”
“Tiểu thư, nội trong hai mươi phút thì cần phải liên lạc.” Trợ thủ thấp giọng trả lời.
“Vậy Langdon đã bao lâu chưa liên lạc với chúng ta rồi?” Người phụ nữ tiếp tục hỏi.
Trợ thủ nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Hai mươi phút ba mươi giây.”
Nghe thấy lời nói của hắn, người phụ nữ đột nhiên dứng dậy, trầm giọng nói: “Tất cả mọi người tập hợp! Chuẩn bị di chuyển!”
“Vâng!”
“Vâng!”
“Vâng!”
“…”
Những người khác trong sân đều lũ lượt đứng dậy, lập tức đi vào trong hàng ngũ tập kết…
Trong lúc này, chẳng một ai có nghi vấn gì.
Chốc lát sau, hơn hai mươi chiếc xe cỡ vừa và lớn khác biệt kiểu dáng kích thước lăn bánh trên đường, rời đi về một nơi xa xôi.
Cả một nhà máy lập tức biến thành một nơi vắng vẻ im ắng.
Sau một tiếng đồng hồ, một chiếc xe hơi từ xa chạy nhanh đến.
Lúc chiếc xe vào đến nhà máy, thì dừng lại.
Mà người trong xe, lại không hề đi ra.
“Sao vậy?” Dư Linh tò mò hỏi.
Tô Bạch quét mắt thoáng nhìn nhà máy, mi tâm nhú chặt: “Trong này không có người.”
Hơn nữa, hắn còn dùng cảm giác dã thú, phát hiện bên trong có một cốc trà đã không còn bốc lên hơi nóng nữa.
Rất rõ ràng, đám người này ít nhất cũng đã rời đi được hơn ba mươi phút rồi.
Sau đó, Tô Bạch nhìn lên bầu trời, lúc này trên trời đã có nước mưa tí tách rơi.
Bởi vì cơn mưa đến đột ngột này, mà dấu vết trên đường cũng căn bản đã không thể tìm kiếm nữa.
Suy cho cùng, thì con đường nhựa này vốn đã rất khó để điều tra manh mối, cộng thêm cơn mưa này thì càng là điều không thể.
Tô Bạch dừng lại một chút, gửi tin nhắn cho Quản Gia.
“Bọn chúng chạy rồi.”
Lúc này, Tô Bạch chú ý đến người của Đồ Long Bộ đã đến cách đây mấy dặm ngoài.
Bởi vì nơi này khá xa xôi, cho nên đám người này mới đến trễ hơn hắn.
“Ong ong…”
Ngay lúc này, điện thoại trong tay Tô Bạch reo lên.
Hắn nhìn thoáng qua điện thoại, phát hiện là cuộc gọi đến từ một số điện thoại xa lạ.
Tô Bạch nhíu nhíu mày, chuẩn bị từ chối nhận cuộc gọi, nhưng mà suy đi nghĩ lại, thì vẫn bắt máy nghe.
“Đại ca, ta là Lý Tàng, hiện giờ ta đang trên đường đi đến thành phố Giang Hải.” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một thiếu niên, giọng nói khe khẽ có hơi khẩn trương.
Nghe thấy giọng nói này, Tô Bạch sững người, sau đó đáp lời: “Vị trí hiện giờ của người là gì? Ta đi đón ngươi.”
“Được, ta gửi vé xe cho ngươi.” Lý Tàng cúp điện thoại.
Tô Bạch nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền