ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Cái Quan Tài Hoàng Kim

Chương 383. Không phải hắn đã chết sao?

Chương 383 : Không phải hắn đã chết sao?

“Ầm ầm ầm…” Tiếng động quái dị vang lên trên trời cao, giống như trời sụp, khiến mọi người trên mặt đất thấp thỏm lo âu.

Trong tiểu khu cũ vốn có bầu không khí trầm lặng lập tức lại nảy sinh sức sống, ông già bà già đều chạy ra ngoài, chỉ chốc lát sau đã túm tụm lại với nhau, dò hỏi lẫn nhau xem đã xảy ra chuyện gì.

Tô Bạch xuất hiện trên bậc thềm cầu thang, nhìn những người này, cảm giác trong lòng hơi phức tạp.

Có lẽ, không bao lâu nữa, dị nhân sẽ giáng xuống, những người này đều sẽ bị dị nhân giết chết.

Nhưng mà hiện giờ Tô Bạch không thể làm gì được.

Nơi này có Quản Gia tồn tại, đoán chừng đã sớm làm một vài chuyện nên làm rồi.

Có lẽ hiện giờ Tô Bạch có thể đi cứu một số người, bảo vệ bọn họ.

Nhưng mà vào thời điểm nào đó hắn lại ích kỷ.

Giác ngộ của hắn không cao như vậy.

Trước mắt, hắn chỉ muốn đi cứu người thân của mình.

Hiện giờ lãng phí mỗi một giây, ông bà ngoại của hắn đều sẽ tăng thêm một phần nguy hiểm.

Tuy Tô Bạch chưa từng ở chung với bọn họ, nhưng đó dù thế nào vẫn là ba mẹ già thân nhất của mẹ mình.

Hắn không muốn bọn họ gặp nguy hiểm.

“Đì đùng…” Đúng lúc này, một tia chớp màu đỏ sáng lên trên bầu trời.

Tia chớp này khiến bầu trời hơi âm trầm lập tức sáng như ban ngày, một khe nứt trên bầu trời lọt vào mắt người rõ ràng.

Nhìn thấy một màn này, Tô Bạch biết hắn không thể lãng phí thời gian được nữa.

Hắn cắn chặt răng, thân hình lập tức biến ảo, biến mất ngay tại chỗ.

Bầu trời tiếp tục nổ vang, đám người dưới đất giống như những con kiến khi đối mặt với khe nứt vĩ đại này.

Mà quả là như vậy.

Một cái chân to giẫm xuống từ trên trời theo khe nứt, tiếng gầm rú to đến cả thành phố đều có thể nghe thấy được rõ ràng.

Bụi mù lan tràn xung quanh, không thấy một chút màu máu.

Giống như không có gì tàn nhẫn đáng nói, nếu không nghĩ đến người dưới bàn chân to kia hiện giờ như thế nào.

Đó là một bàn chân cao hơn một ngàn mét, dài cỡ một hai trăm mét.

Sau khi bàn chân này đặt xuống mặt đất đã bắt đầu lõm xuống, thành phố bắt đầu sụp đổ.

Ngay sau đó, một cái chân lớn nữa thò ra từ khe nứt.

Trong khe nứt kia, mơ hồ có thể nhìn thấy được một đôi mắt dữ tợn, đang tham lam nhìn chăm chú vào thành phố này.

Tô Bạch cảm nhận được từng tin tức chết chóc xuất hiện trong đầu, trong lòng khẽ run lên.

Hắn biết đây chỉ là một dị nhân mạnh mẽ mà thôi, thần linh mạnh mẽ chân chính còn chưa giáng xuống đâu.

“Không thể dây dưa thêm nữa.” Sắc mặt Tô Bạch biến thành khẽ run rẩy, cấp tốc di chuyển đến vị trí ông bà ngoại hắn.

Trong một khu nhà ở phổ thông, hơn mười người linh năng đang dẫn theo hai cụ già chạy ra ngoài.

“Không, chúng ta không muốn rời khỏi đây.” Bà cụ khóc kêu: “Nếu như chúng ta rời khỏi đây, con gái của ta sẽ không tìm thấy ta…”

“Đừng khóc! Chỉ cần chúng ta còn sống, nàng sẽ tìm được chúng ta thôi!” Ông cụ ở bên cạnh trách móc một câu.

Nhưng mà trong mắt hắn vẫn có không nỡ nồng đậm.

Gần đây bọn họ đã biết được một ít tin tức về con gái rồi.

Bọn họ đã đợi hai mươi năm.

“Xin lỗi cụ.” Người linh năng đứng đầu thở dài một tiếng, một phát cõng bà cụ lên, đi ra ngoài.

“Rầm!”

Đột nhiên, một tiếng động vang lên, một dị nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip