Chương 387 : Trong bóng tối, Ảnh Tử luôn luôn tồn tại
Trong đêm tối, một loạt các xe đang chạy trên đường cao tốc.
Ngọn đèn chiếu trên đường cao tốc tối đen thật sự xa, nhưng lại có vẻ cô lẻ.
Bởi vì trên đường cao tốc chỉ có một dòng xe này.
Trên một chiếc xe trong số đó, Tô Bạch ngồi ở vị trí ghế phụ, nghiêng đầu nhìn cảnh sắc tối đen bên ngoài mà rơi vào trầm tư.
Trong lòng hắn có rất nhiều nghi ngờ.
Một là người có thần đạo vàng kim kia là ai.
Một điều khác là nếu như Cơ Nguyên Vũ đã nhìn thấy cảnh tượng hắn chém giết thần linh, vì sao lại phớt lờ chuyện của mình, ngược lại còn giao một chìa khóa hoàng kim mang theo quyền hạn cho mình.
Thần đạo vàng kim…
Chẳng lẽ là người mình đã gặp được sau khi rời khỏi cấm địa số 56 sao?
Sở dĩ Cơ Nguyên Vũ không thèm để ý đến việc mình giết thần linh, có lẽ là vì đối phương có tự tin gì đó giải quyết được chuyện lần này sao?
Cho nên mới không cần đến sự trợ giúp của mình?
“Ừm…” Khi Tô Bạch đang suy nghĩ, chỗ ngồi phía sau truyền đến giọng nói.
Tô Bạch nghe được giọng nói, rời khỏi dòng suy nghĩ, xoay người lại nói với hai cụ già mới vừa tỉnh lại: “Mục tiêu chuyến đi này của chúng ta là Kinh Đô, còn cần năm tiếng nữa, các ngươi lại ngủ thêm một lúc nữa đi.”
Sau khi hắn giết tên thần linh kia, hắn đã bắt đầu cùng rời đi với hai cụ già.
Ảnh Tử tích trữ toàn bộ linh kim ở Kinh Đô.
Hắn đi qua một chuyến này cũng là tìm linh kim.
Đáng nhắc đến là, hắn giết thần linh, lại móc ra được năm linh kim từ trong thân thể thần linh kia, con đường vàng kim của hắn càng gần tới trước một bước.
“Không cần.” Hà Xương lắc đầu, nhìn con đường tối đen bên ngoài, thở dài nói: “Lớn tuổi, ngủ cũng ít đi.”
Nói xong hắn quay đầu nhìn mặt nghiêng của Tô Bạch, hơi xuất thần.
“Có chuyện gì vậy? Trên mặt ta có thứ gì sao?” Tô Bạch nghi ngờ hỏi.
“Không có.” Hà Xương lắc đầu, sau đó hơi do dự nói: “Ta cảm thấy ngươi và con gái của bọn ta hơi giống nhau.”
“Ta cũng cảm thấy như vậy.” Bà cụ ở bên cạnh nghe vậy, lập tức đồng ý gật đầu.
“Giống sao?” Trong mắt Tô Bạch có vẻ sửng sốt.
Hắn và ba mẹ mình không hề có một chút quan hệ huyết thống, sao có thể giống nhau được?
“Đúng vậy, rất giống.” Hà Xương gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hồi ức, nói: “Mặc dù tướng mạo của ngươi không hề có chỗ nào giống nàng cả, nhưng cách làm việc của ngươi cùng với phẩm cách lương thiện lại giống với nàng. Ta cảm nhận được bóng dáng của nàng từ trên người ngươi.”
Tô Bạch nghe vậy, im lặng không nói.
Hóa ra giống ở chỗ này sao?
Đội trưởng người linh năng đang lái xe nghe vậy, sắc mặt hơi quái dị.
Sao có thể không giống chứ?
Hắn biết sở dĩ hai cụ già này nhận được chiếu cố đặc thù, chính là vì người thanh niên đang ngồi bên cạnh đây.
Trước đó hắn còn cảm thấy tổng bộ hơi tốn nhiều công sức.
Bảo vệ hai người bình thường đâu cần đến tiểu đội người linh năng như bọn họ đâu.
Có thời gian này, đuổi theo bắt vài người sống lại chẳng phải tốt hơn sao?
Nhưng vào hôm nay.
Suy nghĩ của hắn đã có thay đổi.
Bởi vì sau khi hắn đi ra đã nhận được một tin tức.
Tên thần linh đến từ thế giới khác kia đã chết.
Lại còn chết sau khi người thanh niên đang ngồi bên cạnh vào thành phố không lâu.
Nếu nói cái chết của tên thần linh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền