Chương 394 : Cố nhân đã đến
“Ào ào…”
Hạt mưa trên bầu trời dần dần tản đi ngừng lại.
Mưa máu đã hợp thành sông chảy ào ào trong đường sông trước đó.
Thi thể của người vảy đã chồng chất đầy khắp núi đồi.
Máu loãng cùng nước mưa hòa thành một, đã không phân rõ lẫn nhau.
Trên toàn bộ chiến trường, đã không tìm ra được một người đứng.
Ánh mặt trời chiếu xuống, dòng sông màu đỏ tươi trông có vẻ chói mắt khác thường.
Người may mắn còn sống sót ở Võ Đô, trải qua mấy ngày nay, nhìn dòng sông màu đỏ, thậm chí còn cảm thấy sông vốn đã đổi thành loại màu sắc này.
“Đó là cái gì!” Đột nhiên có người hét lớn.
Mọi người men theo ánh mắt hắn nhìn lên bầu trời, thấy được ảo ảnh của một cự nhân vàng kim ở trên không trung thật cao.
Đôi mắt của cự nhân vàng kim lãnh đạm liếc nhìn chúng sinh, sau đó rũ mắt xuống, không tiếp tục đối diện với chúng sinh nữa.
Có người nhìn thấy cự nhân này, thậm chí trực tiếp quỳ xuống, khom mình vì thân hình vĩ đại ấy.
Thế nhưng, trong mắt phần lớn người toát lên vẻ phẫn nộ, thù hận.
Bọn họ cho rằng cự nhân vàng kim trên không trung là tà thần.
Mà tà thần, chính là đại địch sinh tử đối vối bọn họ!
Bọn họ hận vô cùng.
Cung Mặc thấy cảnh như vậy, vẻ mặt bình tĩnh.
Tiếp lấy, hắn đi về phía trước một bước, liền xuất hiện trong dị thế giới.
Lúc này thế giới khác giống như nguyên thế giới mấy ngày trước, cơn mưa máu rơi tầm tã.
Cung Mặc chậm rãi bước tới trong cơn mưa máu.
Khi mưa máu rơi lên hắn, thì đều hóa thành nước mưa trong suốt và chảy xuống.
Cả thế giới xuất hiện một quang cảnh kỳ lạ.
Một con suối lớn trong suốt xuất hiện trong thế giới giống máu.
Cơn mưa máu lại không thể ăn mòn nó được một phần nào.
Không bao lâu sau, Cung Mặc đi tới trước một phế tích khổng lồ.
Phế tích kia gồ ghế, trên nó có mấy thứ như vết chân cự thú, dấu chân người vảy, vết đao to lớn, nham thạch khổng lồ mà lại nóng bỏng vân vân.
Điều này nói rõ, không lâu trước đó, nơi này đã trải qua một hồi chiến đấu thảm khốc.
“Ngươi đã đến rồi…” Một giọng nói khàn khàn vang lên trong phế tích.
Hướng âm thanh truyền tới, có một người già tóc hoa râm ngồi dưới một vách đá dựng đứng.
Người già kia, chính là Cơ Nguyên Võ.
Lúc này hắn không còn bộ dạng tinh thần như trước đó nữa, mái tóc đen trước đó, bây giờ đều trở nên hoa râm.
“Ngươi biết ta?” Cung Mặc bước lên đi tới bên cạnh Cơ Nguyên Võ, nhìn người già đang dần dần già đi, dường như là sắp chết đó.
“Đương nhiên, trong khoảng thời gian này nếu không phải là ngươi đi liệp sát những người sống lại cùng với tà thần đó, áp lực của bọn ta sẽ lớn hơn, hoàn toàn không có cơ hội để chiến đấu với Lân.” Cơ Nguyên Võ mỉm cười, nói.
“Bọn họ đều chết hết rồi?” Cung Mặc dừng lại, hỏi.
“Ừ, đều chết cả rồi.” Cơ Nguyên Võgật đầu, nhìn nơi xa, thần sắc bình tĩnh mà thong dong.
Cung Mặc im lặng, ngồi bên cạnh Cơ Nguyên Võ.
Hai người ngồi một lúc lâu, vẫn luôn không nói chuyện.
Mưa dần dần ngừng nghỉ, tất cả khôi phục bình tĩnh, chỉ có cơn gió nhẹ nhàng khoan khoái thổi qua hai người.
“Ngươi đã biết đến sự tồn tại của ta, vì sao không tới giết ta trước chứ? Ta tin ngươi có thực lực đó.” Cung Mặc nhìn về phía Cơ Nguyên Võ, chậm rãi hỏi.
Cơ Nguyên Võ nghe vậy, mở mắt, vừa cười vừa nói: “Tại sao ta phải ngăn cản ngươi chứ?”
“Bởi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền