Chương 51 : Triệu Không Thanh cảnh cáo
Nhìn thấy vẻ mặt của chị Lý, sao mà Sở Hồng Nguyệt còn không biết chính mình vừa bị lừa.
Nàng lập tức cảm thấy hơi xấu hổ, khuôn mặt vốn tái nhợt bỗng nhiên có chút ửng hồng.
“Ngươi đó, ta là người nhìn ngươi vào đội, sao có thể không biết suy nghĩ của ngươi được chứ.” Chị Lý cười cười, ngồi cạnh Sở Hồng Nguyệt, khẽ trêu chọc: “Thật ra trong bộ Giết Rồng cũng không có quy định nào là không được yêu đương.
Nếu thật sự thích, thì phải mạnh dạn theo đuổi. Ta cũng từng nghe nói về nam sinh kia, hắn đã cứu ngươi, là người không tệ chút nào. Người tốt như vậy thì không nên bỏ qua một cách dễ dàng, nếu không sẽ bị người khác theo đuổi mất đó.”
Sở Hồng Nguyệt nghe nàng nói vậy, khuôn mặt lộ ra vẻ chần chờ, “Nhưng mà… mạng của chúng ta rất ngắn ngủi, nếu ta thích hắn, sẽ chỉ làm tổn thương hắn mà thôi.”
“Đồ ngốc.” Nhìn dáng vẻ của nàng, Lý Thanh Trúc cảm thấy đau lòng. Sở Hồng Nguyệt là một đội trưởng tốt, luôn suy nghĩ cho người khác.
Nhưng cô gái ngốc này cũng chỉ suy nghĩ cho người khác mà chưa từng suy nghĩ cho bản thân mình.
“Ngươi đừng tin lời con nhóc Ninh Huyên kia, nàng chính là bó tay bó chân, cho nên tính tình mới trở nên quái gở như vậy.” Lý Bạch Trúc ôm lấy Sở Hồng Nguyệt, thấp giọng nói:
“Lại nói, trong bộ Giết Rồng, cũng không phải không có cách nào giải quyết, chỉ cần ngươi trở thành Linh Năng Giả cao cấp hơn, là có thể sống được càng lâu, thậm chí sống lâu như người thường cũng không phải không thể.”
Sở Hồng Nguyệt nghe vậy, khẽ mím môi, cũng không nói thêm gì nữa.
Tất nhiên cô cũng biết chuyện này, nhưng muốn trở thành Linh Năng Giả cao cấp hơn không đơn giản như vậy.
Thậm chí nó còn không liên quan tới thiên phú và nỗ lực.
“Thôi được rồi, ta cũng chỉ nói với ngươi vậy thôi.” Lý Thanh Trúc chạm vào mũi Sở Hồng Nguyệt rồi nói: “Mấy ngày nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt, chuyện thành phố Tây Giang ta sẽ xử lý. Dù gì, ta cũng là đội phó đội mười tám, cũng là một Linh Năng Giả.”
Giọng nói của nàng rơi xuống, độ ấm trong phòng cũng giảm xuống một chút.
Nước mưa ngoài cửa sổ rơi trên tấm kính lập tức biến thành băng.
Sau đó, Lý Bạch Trúc rời đi, chỉ để lại Sở Hồng Nguyệt đang nằm trên giường bệnh.
Sở Hồng Nguyệt nhìn tin nhắn chỉ có sáu chữ ngắn gọn trên di động mà tâm trạng rối bời.
Nàng cũng không biết có phải mình mình thích Tô Bạch không. Bởi vì từ nhỏ tới lớn, sự dạy dỗ của gia đình với nàng đều là trung với nhân dân, bảo vệ nhân dân và chiến đấu với người sống lại.
Chưa từng nghĩ tới chuyện thích một ai đó.
Cũng chưa từng trải qua chuyện này.
Nhưng trong khoảng thời gian nằm trên giường bệnh, chuyện nàng nghĩ nhiều nhất lại là sự ấm áp làm người yên tâm và nụ cười hờ hững của đối phương.
Giống như là một con thuyền vẫn luôn ở ngoài biển đột nhiên tìm được bến đỗ vậy.
“Nghĩ gì thế, Sở Hồng Nguyệt, ngươi không thể làm phiền cuộc sống bình thường của người khác, ngươi không xứng.” Sở Hồng Nguyệt lẩm bẩm một tiếng, trong lòng hơi hơi chua xót.
Sau đó, nàng đặt điện thoại ở một bên, nhìn những hạt mưa rơi trên thành cửa sổ, suy nghĩ mê mang.
Hiện tại là Tết Trung Thu mà ngay cả ánh trăng nàng cũng không thể nhìn thấy.
…
“Tô Bạch, trường học thông báo, do gần đây dịch cúm trở nên vô cùng nghiêm trọng nên sắp tới sẽ tạm nghỉ học, chờ hết dịch. Chắc trong thời gian này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền