Chương 72 : Trừng phạt giết người
Trong ghi âm của điện thoại di động, Đinh Tuấn cũng nghe ra được là giọng nói của ai, một người là giọng của Hồ Nguyệt Phương, một người là giọng của Tô Bạch.
Từ âm thanh trong này, hắn cũng có thể nghe ra được thật giả.
Lúc này hắn mới biết mình ngu ngốc như thế nào.
Lúc trước khi hắn tới bệnh viện, thế mà không biết hỏi y tá trực ban mẹ của hắn đang ở đâu.
Chẳng qua rất nhanh, Đinh Tuấn liền phản ứng lại, lúc trước Tô Bạch chỉ cho hắn thời gian 90 giây, vì để hắn không có thời gian để hỏi thăm.
Giờ khắc này, mặc dù hắn đang bị dầm mưa ướt, nhưng lại cảm giác như mình đang trần truồng dưới ánh nắng mặt trời chói chang vậy.
Mọi thứ của hắn đều bị Tô Bạch bóc ra từng lớp từng lớp.
“Đương nhiên, ngươi bây giờ cũng có một lựa chọn, giết ta, sau đó trở về với cuộc sống bình thường.” giọng nói của Tô Bạch như ma quỷ truyền đến.
“Đừng nói nữa!!!Đừng nói nữa!!! Để cho ta yên!!!” Đinh Tuấn gào thét với vẻ mặt dữ tợn.
Tô Bạch đứng ở bên cạnh nghe vậy, chỉ là ánh mắt hắn càng ngày càng lạnh như băng.
Qua một lúc lâu.
Đinh Tuấn ngẩng đầu, nhìn Tô Bạch, khan giọng nói: “Tại sao ta phải tin ngươi sẽ đem hai mươi chín vạn cho mẹ ta chữa bệnh?”
“Như vậy đi.” Tô Bạch cười. “Ngươi cắt đứt một cánh tay của mình, ta cho ngươi mười vạn, phải đánh tới nát bấy, không còn chút khả năng chữa khỏi. Sau đó, người cắt đứt hai chân của mình, một chân mười vạn, như thế nào? Ta sẽ đưa tiền cho ngươi tại đây, ký tên đưa chi phiếu cho ngươi, ta nhất định sẽ không đòi lại.”
Nghe thấy hắn nói vậy, Đinh Tuấn cúi đầu nhìn tay mình, vẻ mặt do dự.
Sau đó hắn lấy ra cây búa, nhắm ngay tay của mình, cắn răng nói: “Nếu đã như vậy thì ta sẽ…..”
Nói đến đây, hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tô Bạch, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt đầy tia máu: “Ta sẽ giết ngươi!”
Đinh Tuấn cầm cây búa trong tay dùng lực, đánh về phía Tô Bạch.
Song Tô Bạch lại như đã đoán biết trước được, tránh được lần tấn công này, đồng thời thản nhiên nói: “Xem ra ngươi không muốn mẹ ngươi được sống?”
Đinh Tuấn đánh mà không trúng, cũng không có tiếp tục tấn công nữa mà lại hung dữ nói: “Ta không muốn chết! Nếu như nói ta với mẹ ta một trong hai người phải chết thì người đó chính là nàng! Đây là chuyện không có cách nào thay đổi được.”
Nghe hắn nói như vậy, Tô Bạch liền cười nói: “Xem ra ngươi rất hiểu chuyện, nếu đã như vậy, trong tay ngươi có hai mươi vạn, không bằng tự mình tiêu, cần gì phải cho mẹ ngươi tiêu chứ? Ngươi nói đúng.”
“Câm miệng!!!” Đinh Tuấn gầm lên giận dữ, hắn cảm thấy tên học sinh trung học này đúng là ma quỷ, từng bước từng bước đẩy hắn xuống vực sâu. Lúc này hắn cảm thấy mình bị điên rồi.
Chẳng qua, lời nói của Tô Bạch, hắn nghe hiểu được.
Đưa hai mươi vạn đó cho mẹ của hăn, có đáng không?
Lòng hắn nói cho hắn biết, đáng, mẹ hắn khổ sở nuôi hắn lớn. Hôm nay lại muốn từ bỏ mẹ của mình, đó là phản bội.
Nhưng mà, một âm thanh khác nói cho hắn biết, nó không đáng, hai mươi vạn, có thể giúp hắn có một tương lai tốt đẹp, để hắn không cần phải mệt mỏi như vậy nữa, cớ gì lại phải ném vào hố lửa như vậy?
“Không đáng”. Đinh Tuấn nghĩ trong lòng, đồng thời hắn cũng nghĩ tới lời nói của mẹ hắn mà trong lòng thoải mái hơn, mẹ hắn không phải nói hắn buông tha sao?
Vậy thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền