Chương 93 : Sát hạch
Gửi tin tức xong, Tô Bạch nằm trên giường, để cho mình ngủ thiếp đi.
Nhưng giờ phút này hắn lại rất khó ngủ.
Khi hắn nhắm mắt lại, cảnh tượng tang lễ của cha mẹ luôn luôn hiện ra trước mắt hắn.
Sau đó cũng có cảnh sát đến đây, mang bốn tên nghiện kia đi.
Cũng không biết Quản gia rốt cuộc sắp xếp như thế nào, cảnh sát thậm chí còn không quấy rầy hắn.
Chờ đến bốn giờ sáng, di động của Tô Bạch nhận được một tin tức.
“La Lâm, tổng giám đốc phòng vật tư tập đoàn Vân Gian, vào ngày 22 tháng 6 năm 3626 lịch Liên bang đã từng có liên hệ với người gây ra tai nạn Hứa Đông Thăng, ngày 23 tháng 6 Hứa Đông Thăng gây chuyện. Nếu ngươi cảm thấy cha mẹ ngươi chết đi là có người làm chủ phía sau màn, vậy đó chính là hắn, hiện giờ hắn đang ở chợ số 76…”
Tô Bạch nhìn ảnh chụp trên tư liệu, nhìn khuôn mặt quen thuộc này, trầm mặc.
Hắn không biết rốt cuộc Quản gia đã hao tốn chi phí bao nhiêu mới tìm được đối phương.
Nhưng mà, Tô Bạch biết, Quản gia tìm đúng người.
Khi nằm trên giường, hắn cũng nghĩ rất nhiều chuyện.
Người kia chính là định diệt môn, mà mẹ của hắn khẳng định biết được tình hình.
Nếu không đã không luôn luôn tích trữ nhiều tiền mặt như vậy ở trong nhà.
Tiền mặt, bản thân có ý nghĩa rằng chạy trốn bất cứ lúc nào.
“Nhưng mà… vì sao hắn muốn làm như vậy…” Trong lòng Tô Bạch trào lên một luồng khí lạnh, cả người phát run.
Hiện giờ hắn hận bản thân, vì sao hiện giờ mới biến thành người sống lại.
Nếu là một năm trước, thậm chí là nửa năm trước biến thành người sống lại, có lẽ nhà hắn đã không gặp phải biến cố như thế này.
Qua một lúc lâu sau, hắn mới áp chế được tâm tình của mình.
Sau đó hắn cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Lão Miêu: “Lão Miêu, ngày kia chúng ta đi cấm địa số 76 đi.”
Cấm địa số 76 ở bên cạnh chợ số 76.
Trên con đường hắn chuẩn bị hoàn thành người chế thuốc, lại đi tìm La Lâm.
“Phù…” Tô Bạch nhẹ nhàng thở ra một hơi, nằm trên giường, cắn răng dùng trí tuệ dọn dẹp sạch sẽ những suy nghĩ hơi lộn xộn.
Không bao lâu hắn đã tiến vào trong mộng đẹp.
Nếu như đầy đủ trí tuệ, có thể dọn dẹp suy nghĩ hỗn độn.
Nhưng mà trước đó hắn không muốn mà thôi.
…
Bốn giờ sáng, văn phòng cảnh sát, trong một gian phòng yên tĩnh, ngọn đèn chiếu sáng căn phòng này khiến bốn phía sáng trưng như ban ngày, khiến cho người ta quên đi mất hiện giờ vẫn đang vào đêm.
Trong phòng được ngọn đèn chiếu sáng này có một cái bàn dài, ba người ngồi sau bàn.
Nếu như Tô Bạch ở đây, nhất định có thể nhận ra được ba người này, ba người này theo thứ tự là Vương đại sư, Trịnh Vũ cùng với Lý Thanh Trúc lúc trước đã đi thôn Xuyên Trạch.
Mà đối diện bọn họ có một người cảnh sát trung niên đang đứng.
“Trương Truyền, năm nay 34 tuổi, vào năm 3661 lịch Liên bang gia nhập văn phòng cảnh sát, năm 3616 trở thành cảnh sát thường phục, khi trở thành cảnh sát thường phục đã nhiều lần phá được vụ án lớn vụ án quan trọng với đồng nghiệp, vinh dự nhận được chiến công nhiều lần.” Lý Thanh Trúc nhìn sơ yếu lý lịch trên tay, nhìn cảnh sát trung niên hỏi.
“Đúng, trưởng quan.” Cảnh sát trung niên hơi khẩn trương nói.
Mặc dù hắn có rất nhiều chiến công trong người, nhưng ở trước mặt ba người này lại không hề dám tỏ vẻ.
Ba người này, công trạng của mỗi người chỉ có nhiều hơn hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền