Chương 95 : Người chế thuốc
Tàu nhanh chóng chạy trên đường ray, Tô Bạch đang đọc tư liệu trong phần mềm Vô, mà Lão Miêu vẫn đang ngủ.
Trên một đường này không hề có gợn sóng gì cả.
Ước chừng đến buổi chiều, Tô Bạch và Lão Miêu mới đến thành phố Vân Mộng.
Sau đó bọn họ đã được một chiếc xe dẫn tới một thôn xóm gần đầm Vân Mộng.
Bởi vì hôm nay rơi vào tiết thu phân, thêm với ở trong khu rừng rậm, nơi này càng rét lạnh hơn trước kia.
Đầu tiên Tô Bạch mang theo hành lý, đi theo Lão Miêu thuê một căn phòng thợ săn nhỏ.
Phòng nhỏ thợ săn này là một kiểu đặc sắc của nơi này, đặc biệt chuẩn bị cho người chuẩn bị tiến vào đầm Vân Mộng giống như Tô Bạch và Lão Miêu thuê.
Giá cũng tương đối đắt, thuê hai tháng cần hơn tám nghìn.
Khi Tô Bạch nhìn Lão Miêu trả tiền, phát hiện Lão Miêu có dáng vẻ thịt đau.
Lão Miêu mang theo Tô Bạch tiến vào trong phòng thợ săn nhỏ, mở máy phát điện chạy dầu diesel, sau đó bật đèn lên.
“Đây chính là chỗ sau này chúng ta nghỉ ngơi khôi phục.” Lão Miêu cười nói với Tô Bạch.
“Cũng không tệ.” Tô Bạch nhìn căn phòng thợ săn nhỏ, bình tĩnh nói.
Phòng nhỏ này, tuy rằng chưa đến năm mươi mét vuông nhưng đồ vật bên trong cần gì đều có.
Có phòng bếp, bàn ăn, giường, toilet.
Nếu như nói có điều gì không hoàn mỹ, đó chính là mấy thứ này, trừ toilet dùng phòng riêng ra thì những thứ khác đều ở trong một phòng.
“Ngươi rất nghèo sao?” Tô Bạch liếc nhìn Lão Miêu, dò hỏi.
Khi hắn vào thôn, còn nhìn thấy tòa nhà của mình.
Đoán chừng tòa nhà này cũng giống như căn phòng thợ săn nhỏ, đều có thể mang đi cho thuê.
Nơi đó đoán chừng còn an toàn hơn phòng dùng gỗ dựng lên này, cũng sẽ không bí bách như vậy.
Nghe được câu hỏi của Tô Bạch, khóe miệng Lão Miêu hơi giật giật, không biết nói gì: “Ở đây chính là sáu nghìn một tháng, ngươi một học sinh trung học sợ rằng còn không kiếm được số tiền này đâu, ngươi còn không biết xấu hổ mà nói ta nghèo sao.”
“Ừm, ta không kiếm được bao nhiêu tiền.” Tô Bạch gật gật đầu, nói tiếp: “Trước ta nghe Quản gia nói có người gỡ hoàng kim từ trên quan tài hoàng kim của vật phong ấn, sẽ không phải là ngươi đó chứ.”
“Má nó chứ, sao Quản gia này chuyện gì đều nói ra ngoài vậy.” Lão Miêu nghe vậy, lập tức xù lông.
“Hắn không nói, nhưng mà ta đoán.” Tô Bạch nhìn phản ứng của đối phương, trong mắt có chút ý cười.
Đối phương trêu đùa mình như vậy, hiện giờ coi như tìm về được một ván.
“Thôi, không nói chuyện này.” Lão Miêu vốn không định nhắc đến chuyện xấu hổ này.
Thật ra không phải hắn định móc hoàng kim ở trên vật phong ấn ra, mà khi hắn làm nhiệm vụ, chiến đấu với người sống lại, không cẩn thận lấy ra một cục ở trên quan tài hoàng kim, gây ra hiểu lầm.
Tuy rằng hắn thiếu tiền, nhưng vốn khinh thường đi trộm.
“Ngươi biết vì sao ta muốn dẫn ngươi đến cấm địa chứ?” Lão Miêu nhìn Tô Bạch, thần sắc nghiêm túc hỏi.
“Biết.” Tô Bạch gật gật đầu: “Tài liệu ta điều tra, rất nhiều loại thuốc trên danh sách đều cần thảo dược trong cấm địa mới có thể làm thành được. Mà làm người chế dược tế, phải nhận ra lượng lớn thảo dược. Cho nên trở thành người chế thuốc, chỗ tốt nhất chính là ở cấm địa.”
“Đúng.” Lão Miêu thỏa mãn gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu nói: “Nhưng mà ngươi chỉ nói đúng phân nửa thôi.”
Tiếp theo hắn nhẹ nhàng cười nói: “Ta mang ngươi đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền