Chương 4225 : về nhà thôi
Nam tử kêu rên:
- Ta thật sự họ Diệp...
Nam tử mặc huyền bào nhìn nam tử kêu rên trên mặt đất. Hắn đi về phía Từ Chân, nam tử trên mặt đất vội vàng kéo Diệp Quan:
- Anh bạn, đừng đi, nữ nhân này có vấn đề, không phải họ Diệp đánh, họ Diệp cũng đánh...
Diệp Quan liếc nhìn nam tử, sau đó vỗ tay:
- Đánh hay lắm, đánh hay lắm!
Nam tử: "..."
Diệp Quan đi về phía Từ Chân, nhìn nữ tử càng ngày càng gần, ánh mắt Diệp Quan đột nhiên trở nên mơ hồ...
Trong ánh mắt của mọi người, Diệp Quan chậm rãi đi tới trước mặt Từ Chân, mà giờ khắc này, Từ Chân cũng đang nhìn hắn.
Nhìn nữ tử trước mắt, trong lòng Diệp Quan dâng lên hàng vạn hàng ngàn cảm xúc. Hắn muốn nói rất nhiều, nhưng cuối cùng khi nói ra, chỉ có một câu. Hắn cười nói:
- Chân tỷ, đã lâu không gặp!
Từ Chân nhìn Diệp Quan:
- Chúng ta quen nhau à?
Diệp Quan cũng không bất ngờ, bởi vì lúc mới đến, hắn đã biết, hiện tại Từ Chân đã mất trí nhớ, hắn mỉm cười:
- Làm quen lại một lần nữa, ta tên Diệp Quan!
Từ Chân chớp chớp mắt:
- Họ Diệp?
Diệp Quan gật đầu:
- Ừm.
Từ Chân nhìn Diệp Quan:
- Ta đang đợi một người họ Diệp, người kia là ngươi sao?
Diệp Quan gật đầu:
- Đúng vậy.
Từ Chân gật gật đầu:
- Vậy chúng ta về nhà đi.
Nói xong, nàng đặt xe đẩy nhỏ xuống, nắm tay Diệp Quan đi về phía xa.
Nhìn thấy một màn này, nam tử mặc âu phục nằm trên mặt đất cách đó không xa lập tức trợn mắt há hốc mồm:
- Dựa vào cái gì... Con mẹ nó ta cũng họ Diệp!
...
Diệp Quan và Từ Chân đi bên đường, ánh đèn đường hai bên mờ tối, lúc này vào thu, trên đất đầy lá vàng khô vụn, gió nhẹ thổi tới, hơi se lạnh.
Từ Chân đột nhiên nói:
- Ta đã đợi ngươi thật lâu
Diệp Quan nói:
- Thật có lỗi
Từ Chân đưa tay phải vuốt vuốt lọn tóc bạc bị gió thu thổi loạn bên tai, nàng quay đầu nhìn về phía Diệp Quan:
- Trước đây chúng ta có quan hệ gì?
Diệp Quan hơi trầm ngâm, sau đó nói:
- Bằng hữu
Từ Chân cứ như vậy nhìn Diệp Quan:
- Bằng hữu?
Diệp Quan gật đầu:
- Ừm, bằng hữu
Từ Chân gật gật đầu:
- Giữa bằng hữu hình như không thể nắm tay
Nói xong, nàng buông tay Diệp Quan ra.
Diệp Quan lại kéo tay nàng:
- Bạn trai bạn gái
Từ Chân đưa tay bắt lấy một chiếc lá rơi, thờ ơ nói:
- Chỉ là bạn trai bạn gái thôi sao?
Diệp Quan nói:
- Ừm.
Chiếc lá trong tay Từ Chân vỡ vụn, hóa thành tro tàn. Nàng quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, chân thành nói:
- Nhưng ta cảm thấy ngươi là người thân
Diệp Quan run lên, hắn nắm chặt tay Từ Chân, nói khẽ:
- Đương nhiên, chúng ta là người thân
Từ Chân nhoẻn miệng cười, nụ cười này thật sự khiến thiên địa thất sắc.
Nhìn nữ tử tuyệt mỹ trước mắt, trong lòng Diệp Quan không có chút lo lắng, chỉ có đau lòng.
Từ Chân lại nói:
- Ở bên ngoài, rất khổ phải không?
Diệp Quan lắc đầu:
- Không khổ, ông nội của ta rất mạnh, cha ta rất mạnh, cô cô của ta rất mạnh... Ta là người có bối cảnh lớn nhất từ trước tới nay, ở bên ngoài, đều là ta bắt nạt người khác, không ai có thể bắt nạt ta
Từ Chân dừng bước, nàng quay đầu nhìn hắn, không nói gì, chỉ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má hắn, trong mắt nàng, là thương xót, là đau lòng.
Diệp Quan nắm chặt hai tay nàng, cười nói:
- Chân tỷ,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền