Chương 62 : Sưu Tầm Thiên Vân Sơn Mạch
- Ta không muốn chết... Ta không muốn chết... - Vương Phong thì thào tự nói, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Đối với một người hưởng hết thế gian phồn hoa mà nói, tử vong không thể nghi ngờ chính là thứ đáng sợ nhất, huống chi hắn chưa từng chuẩn bị tâm lý cho chuyện như vậy.
Nhìn hắn như vậy, Trần Trầm cảm thấy cũng đủ rồi, vì vậy lại lần nữa ngồi xuống ghế của mình, nhẹ giọng thở dài:
- Muốn sống bền thì nhất định phải học phòng ngừa chu đáo, mà làm chuyện nguy hiểm thì càng phải chuẩn bị kỹ càng hơn. Ngươi nha, còn quá trẻ, không nhận rõ bản thân là vốn chỉ là một quân cờ tùy thời có thể vứt bỏ.
- Làm sao bây giờ? – Vương Phong thất kinh, gần đây, theo tin tức mà Vô Tâm tông truyền cho hắn, rất có thể tông môn sẽ có động tác lớn…
Vậy chẳng phải hắn không còn sống được bao lâu nữa à?
- Một quân cờ muốn bất tử thì nhất định phải có giá trị, nếu đại cục đã định, quân cờ dĩ nhiên mất đi giá trị, ngươi nói có đúng không?
Trần Trầm từng bước dẫn dắt, Hồ Tiên Nhi bên cạnh nhìn mà cơ mặt co giật liên hồi, tâm phòng bị đối với chủ nhân đã nâng lên một tầm cao mới.
- Về sau ta tuyệt đối không thể nghe chủ nhân nói hươu nói vượn! Ta phải lấy đó làm gương! Không thể nghe hắn gạt người!
Hồ Tiên Nhi không ngừng ám chỉ trong lòng, mà bên kia, Vương Phong dường như nắm được điểm mấu chốt, tuyệt vọng trên mặt từ từ rút lui, biến thành trầm tư.
...
Một giờ sau.
Vương Phong thiên ân vạn tạ rời khỏi biệt viện chủ phong.
- Thánh Tử không cần đưa tiển, bởi vì cái gọi là nghe vua nói một buổi bằng đọc sách mười năm, hôm nay Thánh Tử chỉ điểm, tại hạ đã hiểu được cái tinh túy trong đó, được lợi ích không nhỏ, ân này tại hạ sẽ ghi tạc trong lòng!
Trước khi đi, Vương Phong bái Trần Trầm thật sâu, khuôn mặt sưng thành đầu heo lộ vẻ thành kính cùng nghiêm túc.
Trần Trầm thì mỉm cười ấm áp:
- Không cần khách khí như thế, ta ngươi cũng vì sinh tốn mà thôi.
- Thánh Tử nói đúng, ở cái thời loạn thế này, chẳng ai dễ dàng, nào có cái gì mà địch nhân trời sinh? Chúng ta cũng là không đánh không quen!
- Được rồi, Thánh Tử, tại hạ xin cáo từ, sau khi trở về tại hạ nhất định dựa theo kế hoạch chúng ta đã bàn bạc mà hành sự.
Nói xong câu đó, Vương Phong khập khiễng đi xuống chủ phong, còn Trần Trầm thì đưa mắt nhìn theo, một bộ trách trời thương dân.
Hồ Tiên Nhi đứng bên cạnh thầm líu lưỡi.
Lại còn không đánh không quen… Bị đánh rõ ràng chỉ có mình ngươi không phải sao?
Thật sự là kỳ quái, bị đánh còn phải cảm tạ, cái này biết tìm ai nói lý đây?
Đợi Vương Phong biến mất trong tầm mắt, Hồ Tiên Nhi nhịn không được trực tiếp hỏi:
- Chủ nhân, tương lai vô luận là hai tông khai chiến hay sát nhập, ngươi vẫn sẽ bảo vệ hắn?
Nghe vậy, Trần Trầm nhìn Hồ Tiên Nhi thật sâu, sau đó mới ý vị thâm trường nói:
- Đương nhiên, ta là người rất có uy tín, bất quá hắn phải nghe lời, đi đường rộng một chút mới được.
Nói xong lời này, Trần Trầm thở dài quay về biệt viện.
Nhìn bóng lưng hắn, Hồ Tiên Nhi nhịn không được rung mình một cái. Chẳng biết sao nàng cứ có cảm giác… Cảm thấy mấy lời này có hàm ý khác…
...
Trở lại phòng tu luyện, Trần Trầm khoanh chân ngồi xuống trên bồ đoàn, nhắm mắt lại.
Vừa nãy, hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền