ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Chương 69. Gió Tanh Mưa Máu

Chương 69 : Gió Tanh Mưa Máu

Trương Kỵ vừa nói xong, hiện trường rơi vào yên tĩnh, bên kia Mộ Dung Vân Lan cùng Trần Trầm nháy mắt trở nên… đoan trang hẳn.

- Khục khục, ta vừa về, đang chuẩn bị đi vào! - Trần Trầm ho nhẹ hai tiếng, che giấu bối rối của mình.

Thấy vậy Trương Kỵ còn định nói thêm gì đó, nhưng bị Trần Trầm hung hăng trừng cho một cái nên vội nén lại.

- Có chuyện gì thì vào trước rồi nói.

Dứt lời, Trần Trầm mở đại môn biệt viện ra.

- Các vị, mời!

...

Một lát sau, bốn người ngồi ở khách phòng trong biệt viện.

Triệu Tiểu Nhã là người đầu tiên lên tiếng.

- Trần sư huynh, đêm trước may nhờ có ngươi, bằng không thì Tiểu Nhã khó thoát khỏi cái chết, hôm qua bởi vì thân thể không khỏe cho nên chưa kịp đến cảm tạ, kính xin Trần sư huynh thứ lỗi.

- Không sao, tất cả mọi người đều là đồng môn. - Trần Trầm khoát tay áo, ngữ khí nghiêm túc, rất có phong phạm sư huynh.

Nói thật, sau khi nghe được hai nữ đối thoại, hắn chỉ có thể duy trì loại tư thái này mới nói chuyện bình thường được, bằng không thì hắn sẽ bị khẩn trương…

- Ân cứu mạng vô dĩ vi báo, Trần sư huynh, nếu ngày sau có gì yêu cầu, Tiểu Nhã đều sẽ đáp ứng.

Nói xong câu này, Triệu Tiểu Nhã liếc nhìn Trần Trầm thật sâu, cũng không biết muốn ám chỉ điều gì.

Trần Trầm mặt già đỏ lên, vội quay sang Mộ Dung Vân Lan.

- Mộ Dung sư muội… Ngươi là?

Biết rõ người ta đến làm gì, thế nhưng hắn vẫn muốn giả vờ không biết, bằng không thì tất cả đều sượng mặt.

Nghe hắn hỏi, Mộ Dung Vân Lan ngồi thẳng người lên, e lệ cúi đầu, sau đó từ trong túi trữ vật tùy thân lấy ra một kiện trường bào.

- Sư huynh ngày đó thay ta giải vây, Vân Lan vẫn lúc ghi tạc trong lòng. Đã sắp sang thu rồi, Vân Lan đặc biệt làm một kiện áo choàng tặng sư huynh, kính xin sư huynh chớ ghét bỏ.

Nói xong câu đó, Mộ Dung Vân Lan bước đến trước mặt Trần Trầm, tự tay đưa trường bào cho hắn.

Chẳng biết vì sao không khí trong phòng khách thoáng cái lạnh xuống.

Trương Kỵ ngồi trong góc, nhìn chằm chằm sàn nhà không chuyển mắt, tựa như trên sàn có con kiến…

- Sư muội… Có lòng!

Trần Trầm tiếp nhận trường bào, cất vào nhẫn trữ vật. Đồ người ta tự mình làm đấy, hắn cũng không thể cự tuyệt.

Hai cái muội tử này, Triệu Tiểu Nhã thuộc loại ngoài cứng trong mềm, Mộ Dung Vân Lan lại là ngoài mềm trong cứng, tư sắc cả hai đều là nhất lưu.

Đáng tiếc hôm nay uy hiếp của Thiên Vân tông vẫn chưa được giải trừ, hắn không có tâm tư nói chuyện yêu đương, bằng không thì về sau lỡ có ai chết đi… Rất đau lòng nha!?

Khục khục, hơn nữa hắn mới 16, thân thể còn chưa phát dục hoàn toàn…

- Mộ Dung sư muội sinh ra đã là cành vàng lá ngọc, không ngờ còn có thể thêu thùa, bất quá mấy thứ này cũng chỉ là tiểu đạo, đừng vì đó mà… làm trễ nãi tu vi.

Triệu Tiểu Nhã bên cạnh mở lời, thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng, lúc nhìn về phía Mộ Dung Vân Lan, trong mắt nàng có ghen ghét cũng có hâm mộ.

Bởi vì tới vội vàng, cho nên nàng căn bản không chuẩn bị lễ vật. Mấy thứ giá trị trong túi trữ vật không ít, thế nhưng sao có thể so với trường bào tự tay làm?!

Hừ! Tiểu yêu tinh giảo hoạt! Thêu thùa được thì giỏi lắm à?! Ta trở về cũng sẽ học!

Bên kia, vẻ mặt Mộ Dung Vân Lan bình thản, không kiêu ngạo, không siểm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip