ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Chương 83. Ta Là Loại Người Này Sao?

Chương 83 : Ta Là Loại Người Này Sao?

- Tuyên bố đại sự?

Trần Trầm đứng trước cửa Di Nhiên cư, trong lòng dâng lên dự cảm bất thường.

Cái gọi là đại sự, tám chính phần ắt có liên quan đến chuyện thống nhất 36 tông, chỉ có điều không biết lần này Vô Tâm tông sẽ dùng thủ đoạn gì.

Thời điểm hắn còn đang trầm tư thì… Đát đát đát!

Cách đó không xa vang lên âm thanh xe ngựa lao nhanh về phía này, dù cho đường ở Quốc đô vô cùng rắn chắc, nhưng Trần Trầm vẫn có thể cảm nhận được mặt đất có chút chấn động.

- Đây là muốn đi đánh giặc à? Tên này xúi quẩy đáng giá phải xuất động nhiều nhân mã như vậy?

Thì thào tự hỏi một câu, kế đó, Trần Trầm nhanh chân lui vào Di Nhiên cư, tránh bị đụng phải.

- Hu!

Âm thanh hò hét lần lượt vang lên, hơn mười cỗ xe ngựa cực kỳ xa hoa theo thứ tự dừng lại trước Di Nhiên cư.

Nghe thấy động tĩnh, đám cô nương vui mừng từ bên trong ùa ra.

- Mời một cái Thánh tử chẳng lẽ hiệu quả lại dựng sào thấy bóng (1) vậy sao?

(1) Dựng sào thấy bóng: Thành ngữ, ý chỉ có hiệu quả ngay.

Đám cô nương vừa nghị luận vừa tăng nhanh cước bộ, làm nghề nào, yêu nghề đó, mặc dù các nàng không bằng mấy vị… khoa khôi kia, nhưng lại thập phần chuyện nghiệp.

Thế nhưng vừa ra đến nơi, nhìn thấy ký hiệu treo trên mấy… cỗ xe ngựa phía trước, cả đám lập tức lộ vẻ hoảng sợ, liên tục thối lui, vèo một tiếng rút vào trong Di Nhiên cư.

Cái này… Mẹ nó! Đều là lãnh tụ nghiệp giới nha! Đến chỗ chim không thèm ị của chúng ta làm gì?

- Túy Hồng lâu, Hoa Hồng Nhan đến bái phỏng Thiên Vân tông Thánh tử, không biết Thánh tử đại nhân có tiện ra gặp mặt không?

Một âm thanh uyển chuyền từ bên ngoài Di Nhiên cư truyền vào, Trần Trầm dừng bước, trong mắt tràn đầy khó hiểu.

- Cái này là tới tìm ta à?

Tuy nội tâm cảm thấy kinh ngạc, nhưng Trần Trầm vẫn thu liễm thần sắc, chậm rãi bước ra ngoài.

Ra khỏi Di Nhiên Cư… Một Thánh tử phong độ phiên phiên, khí vũ hiên ngang, cao cao tại thượng lập tức xuất hiện trước mắt mọi người.

- Các ngươi tìm ta có chuyện gì?

Trần Trầm nhàn nhạt lên tiếng.

Tú bà Túy Hồng lâu là một nữ tử ngoài ba mươi nhưng vẻ ngoài vẫn còn quyến rũ, ăn mặc diễm lệ lại không diêm dúa. Thấy Trần Trầm lãnh đạm, nàng nhoẻn miệng cười, ôn nhu nói:

- Thánh tử, thực không dám giấu diếm, ta muốn mời ngài di giá đến Túy Hồng lâu, cái nơi vắng vẻ này quả thực không xứng với thân phận Thánh tử của ngài.

Nghe nói thế, Trần Trầm khẽ nhíu mày, tựa hồ hiểu ra cái gì đó.

- Lúc trước ta đến Quốc đô, ngươi hẳn cũng có mặt? Sao khi đó không mời ta?

Nghe vậy, hai má Hoa Hồng Nhan đỏ lên, nàng cũng không thể nói “Trước không nghĩ đến trong tất cả Thánh tử chỉ có duy nhất lão nhân gia ngài là không biết xấu hổ…”

Nhìn thấy ánh mắt của nàng, Trần Trầm cười lạnh:

- Ta đã thu linh thạch của người ta, nào có đạo lý đổi ý? Ngươi không khỏi quá coi thường một cái Thánh tử như ta rồi!

Nói xong lời này, Trần Trầm xoay người chuẩn bị tiến vào Di Nhiên cư, vừa quay đi, khóe miệng hắn lập tức nhếch lên.

Hôm nay ngươi hờ hững với ta, ngày sau ta khiến ngươi muốn trèo cao cũng trèo không nổi.

Không! Buổi sáng ngươi hờ hững với ta, buổi chiều ta khiến ngươi muốn trèo cao cũng trèo không nổi.

Ha ha!

Nhìn theo bóng lưng Trần Trầm, Hoa Hồng Nhan

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip