ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Chương 99. Trên Lôi Đài, Không Thể Giết Người

Chương 99 : Trên Lôi Đài, Không Thể Giết Người

Di Nhiên Cư, đêm khuya, Trần Trầm vẫn như cũ nhỏ máu lên Huyền Vũ Đản.

So với hôm qua, vỏ trứng đã có thêm vài vết rạn, xem bộ dạng, không đến mười ngày nửa tháng, tiểu chút chít bên trong có thể chui ra rồi.

- Mỗi ngày uống máu ta, vậy tính ra cũng có huyết mạch của ta? Về sau đặt tên gì nhỉ?

- Hay là gọi tiểu quy tử đi?

Trong đầu Trần Trầm nghĩ đủ thứ loạn thất bát tao, tay cũng không còn cảm giác đau. Đợi trích đủ máu, hắn liền uống một chén canh đại bổ do An Cửu Nương tự tay làm.

Cộc cộc cộc.

Lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, thấy vậy Trần Trầm vội thu hồi Huyền Vũ Đản, bước đến mở cửa.

- Tôn sư đệ, có chuyện gì à? - Người đến là Tôn Thiên Cương, vẻ mặt hắn có hơi lo lắng.

- Thánh tử, tiểu tử Trương Kỵ ra ngoài vẫn chưa trở lại.

Nghe hắn nói thế, Trần Trầm nhíu mày.

Tính ra, Trương Kỵ đã đi được một canh giờ rồi, tốc độ đi đường của tu tiên giả cực nhanh, theo lý thuyết hắn đã sớm trở lại.

Nếu nói Trương Kỵ ham chơi, lưu luyến chợ đêm… Cái này lại càng không thể.

Trương Kỵ là người thành thật, ngày thường thích nhất chính là xem sách, nếu không thì là tu luyện.

Nghĩ đến đây, Trần Trầm nhịn không được cảm thấy lo lắng.

Phải biết hiện tại trên người Trương Kỵ có một vạn linh thạch, chẳng lẽ hắn bị người ta theo dõi?

- Tôn sư đệ, ngươi ở nhà chờ ta, ta đi đến sòng bài xem thử.

- Được, nếu hắn trở về, ta sẽ dùng lệnh bài thông tri ngươi. - Tôn Thiên Cương đáp ứng.

Trần Trầm khẽ gật đầu, quay người rời khỏi Di Nhiên Cư.

Ban đêm ở Quốc đô vẫn phồn hoa như trước, nhất là sòng bài, kỹ viện mọc lên san sát đường đi, đèn đuốc sáng trưng, người ra kẻ vào.

Trần Trầm cau mày, dứt khoát dùng hệ thống tìm kiếm.

Nhưng mãi cho đến khi đến sòng bạc Cát Tường vẫn không có thu hoạch gì.

Đáng tiếc, tu vi Trương Kỵ quá thấp, không có thông tin lệnh bài, bằng không thì đâu có chuyện thế này?

Nghĩ đến đây, Trần Trầm thở dài.

May mà Trương Kỵ là người được trời cao chiếu cố, mệnh cá chép, nếu không hiện tại hắn cũng không bình tĩnh được như vậy.

Bước vào sòng bài Cát Tường, hỏi thăm nhân viên một phen, Trần Trầm xác định người đã từng đến đây, hơn nữa sau khi đặt một vạn cược mình thắng thì lập tức rời đi.

Trần Trầm có hơi buông lỏng một chút.

Linh thạch đưa đi được là tốt, sẽ không bị bọn cướp để mắt.

Đang lúc hắn chuẩn bị ra ngoài tìm kiếm một phen, thông tin lệnh bài đột nhiên sáng lên.

Là tin tức của Tôn Thiên Cương.

- Sư huynh, Trương Kỵ trở về rồi… Chỉ có điều…

Lời nói dứt quãng, ngôn ngữ không rõ ràng, tim Trần Trầm đánh “bộp” một tiếng, lửa giận nháy mắt bùng lên.

Xem ra là đã có chuyện, tốt nhất đừng để hắn biết là ai làm.

Không chút do dự, Trần Trầm lập tức quay về Di Nhiên Cư, không bao lâu sau đã về đến trước cửa.

Bên trong vọng ra tiếng khóc của mấy cô nương, nghe được âm thanh này, tim Trần Trầm lạnh xuống, vội vàng bước vào trong.

Trong sân, Tôn Thiên Cương đang vận chuyển linh khí cho Trương Kỵ, trên mặt hắn đã tràn đầy mồ hôi.

Mà lúc này, Trương Kỵ toàn thân là máu, thân thể mềm nhũn, không biết đã gãy mấy cái xương, thoạt nhìn chẳng khác nào người chết.

Thấy một màn trước mắt, Trần Trầm hít sâu một hơi, kiềm nén lửa giận của mình, trầm giọng nói:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip