Chương 82 : Tương lai như mong muốn (2)
"Lão Vương thường nói, qua đêm dài mới có thể nhìn thấy bình minh, chúng tôi sinh ra trong thời đại hắc ám nên không thể tưởng tượng tương lai sẽ như thế nào, nhưng tôi kiên định tin tưởng rằng các bạn có thể nhìn thấy thịnh thế rực rỡ đến, tôi cũng sẽ vì ngày đó đến mà phấn đấu cả đời."
"Cố lên, nỗ lực, phấn đấu, không bỏ cuộc, không khuất phục, tương lai tốt đẹp của các bạn, để tôi toàn lực ứng phó!"
...
Lật xem những lời gửi của các bạn cùng lớp đối với tương lai, Phong Kỳ không khỏi đỏ hốc mắt.
Các học sinh tràn đầy tự tin vào tương lai, cảm thấy rằng đó sẽ là một thịnh thế rực rỡ.
Nhưng hắn đã nhìn thấy một tương lai thực sự.
Điểm cuối của nền văn minh nhân loại không như họ muốn, càng không có sự xuất hiện của thịnh thế rực rỡ.
Sự thật là nền văn minh nhân loại đã đi đến đích, mãi mãi được bao phủ bởi bóng tối.
Hít một hơi thật sâu, hắn nhét lá thư vào viên nang thời gian.
Khi các bức thư từ các lớp học được nhét vào viên nang, toàn trường vang lên những tràng pháo tay.
Viên nang thời gian từ từ treo lên, mang theo lời chúc của học sinh cho chính mình, cũng như kỳ vọng và khao khát cho một tương lai tốt đẹp hơn, từ từ bị niêm phong dưới lòng đất
Trong lúc xoay người rời đi, Phong Kỳ đưa tay lau đi khóe mắt ướt át, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định.
Tương lai chắc chắn sẽ như mọi người muốn, tôi hứa!...
Chia tay sắp đến.
Nghe các ca sĩ trên sân khấu hát
"Du khách thân mến"
, vô số âm thanh dưới sân khấu bắt đầu vang theo đoạn điệp khúc.
Nói lời tạm biệt đi, tàu thủy sắp đến bến.
Trên con đường đến tương lai, không ai sẽ trở lại.
Nói lời tạm biệt đi, cho dù lưu luyến cũng không nên quay đầu nhìn lại.
Ở phía bên kia của biển, nhất định có một bến bờ vắng.
Mơ ước dịu dàng nhất, tràn ngập thế giới vội vã.
Trong thời gian và không gian xa xôi, trong hàng triệu người lắng nghe tiếng lòng.
Một chặng đường dài liên tục mất mát, cuộc sống sẽ tiếp tục chứng kiến.
Nhìn thấy nhiều phong cảnh đôi mắt vẫn trong suốt như ban đầu, tình yêu vẫn làm cho bạn xúc động.
Du khách thân mến, không có con đường nào không có gió và sóng.
Sẽ có sự cô đơn, sẽ có nỗi buồn, cũng sẽ có hy vọng vô tận.
Du khách thân mến, chuyến đi này tuy ngắn ngủi nhưng lại dài dằng dặc.
Và tất cả mọi thứ cuối cùng sẽ hội tụ thành cảnh tượng đầy đủ nhất.
Tạm biệt như vậy đi, ánh đèn phía sau dần dần ảm đạm.
Mỗi đứa trẻ yêu gia đình, phải giương cánh buồm đi xa.
Nói lời tạm biệt đi, giấc mơ đẹp sẽ không tiêu tan.
Tình yêu của bạn gối trong khuỷu tay, trái tim sẽ mềm mại suốt đời.
Kể từ khi gặp gỡ đã là một món quà từ thời gian.
Vậy nên khi chia tay, cũng nhất định phải mỉm cười nhớ lại cho yên lòng.
Sinh mệnh vô hạn nhỏ bé, nhưng đồng dạng cũng vô hạn hào hùng.
Bạn đã dùng cả cuộc đời của bạn để tìm kiếm hoặc nói lời tạm biệt, cũng đủ để làm cho trái tim của bạn động tâm.
Du khách thân mến, bạn vẫn còn là bộ dáng trong trí nhớ.
Xuyên qua đám đông, đi qua nhân gian và đi xa hơn...
Chuyến tàu đến điểm cuối của cuộc đời, sẽ đi ngang qua một trạm lại một trạm khác, mà trạm Trường trung học Tinh Thành này đã trở thành quá khứ của Phong Kỳ.
Tạm biệt sáu năm thanh xuân, nhưng cũng để lại những kỷ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền