Chương 109 : Tạ ơn, xung đột!
Tần Phương Dương liếc nhìn hắn một cái với ánh mắt quái dị.
Ngươi cũng thật dám nói quá ha.
Ngươi chỉ là một kẻ ở vị trí thứ mười chín, ngay cả vị trí ở giữa cũng chưa đến, thế mà không biết xấu hổ đi nói cả lớp đều là đàn em của ngươi...
Rốt cuộc là mặt ngươi to tới mức nào, da mặt dày tới mức nào vậy!?
“Đây là hai mươi nghìn tinh nguyên tệ.”
Tần Phương Dương đẩy một phong bì ra: “Là mấy người Lưu Kiếm Phong đưa cho ngươi để cảm ơn.”
“Hai mươi nghìn! Nhiều như vậy sao?”
Tả Tiểu Đa lập tức sáng mắt, ánh mắt quả nhiên trở nên sáng ngời.
Đối với Tả Tiểu Đa mà nói, đây không thể nghi ngờ là một con số trên trời, tiền từ trên trời rơi xuống!
Trong phút chốc, lực chú ý của Tả Tiểu Đa lại dời đi: “Thật là... mấy người thầy Lưu khách sáo quá.”
Sau đó Tả Tiểu Đa thấm chút nước miếng lên đầu ngón tay rồi bắt đầu đếm tiền: “Một trăm hai trăm ba trăm bốn trăm...”
Mặt Tần Phương Dương đen lại...
Đây là có ý gì?
Chẳng lẽ ta còn có thể ăn bớt của ngươi hay sao mà ngươi lại làm trò đếm tiền ngay trước mặt ta?
Tả Tiểu Đa vất vả mãi mới đếm xong tiền, sau khi xác định không thiếu, hắn bèn cẩn thận nhét tiền vào phong bì, lại cất phong bì vào túi tiền của mình, cái túi đột nhiên căng phồng nặng lên làm hắn cũng hơi luống cuống.
Nhưng nặng cũng vui vẻ, nặng cũng hạnh phúc!
Ta chính là thích cảm giác nặng đến hoảng này, ngày nào cũng nặng như vậy thì càng tốt!
Nghĩ giây lát, Tả Tiểu Đa cười ha ha nói thẳng: “Thầy Tần, không phải lần trước người hỏi ta đời này có nguyện vọng hay chí hướng gì à? Bây giờ ta đã nghĩ ra.”
Tần Phương Dương nghi ngờ nhìn hắn: “Vậy ngươi nghĩ ra cái gì?”
Tả Tiểu Đa quý trọng vuốt ve mép túi tiền của mình, thỏa thuê mãn nguyện nói: “Khao khát lớn nhất cả đời này của ta chính là muốn làm cho bất cứ ai khi nhìn thấy ta đều sẽ nói một câu thế này.”
“... Tả Tiểu Đa này, không phải chỉ có mấy đồng tiền dơ bẩn thôi sao?”
Ta Tiểu Đa say mê vuốt ve túi tiền, cảm nhận trọng lượng nặng trịch kia, hắn thở một hơi dài: “Đó chính là thời khắc đỉnh cao của cuộc đời ta, đến lúc đó, cuộc đời này không còn cầu gì nữa.”
“...”
Sau khi nghe được lời nói hùng hồn của Tả Tiểu Đa, tâm lý của Tần Phương Dương muốn nổ tung!
“Ở đây vẫn còn quà mà bọn họ nhờ ta đưa cho ngươi.”
Tả Phương Dương cố gắng không nhìn sắc mặt của tên thần giữ của này, nỗ lực áp chế xúc động muốn đấm một quyền lên khuôn mặt đầy mơ màng kia, hắn lấy một cái túi da thú ra.
Cái túi da thú này rất nặng, lúc đặt lên bàn đẩy lại đây còn ép cái bàn kẽo kẹt kêu vang.
“Đây là... Tinh Hồn thạch?”
Tả Tiểu Đa ngạc nhiên.
Một túi đầy Tinh Hồn thạch như vậy, dù là tính theo thị trường hay ý nghĩa thực tế cũng hơn xa hai mươi nghìn tinh tệ.
“Ừ, là Tinh Hồn thạch. Đây là một phần trong thu hoạch lần này của bọn họ, để lại cho ngươi.”
Tần Phương Dương mở túi ra: “Trong nay tổng cộng có mười viên, mỗi người góp một viên, mười người gom được một phần.”
Tả Tiểu Đa cúi đầu nhìn chăm chú, nhìn thấy mỗi viên Tinh Hồn thạch có kích thước ước chừng hai bàn tay, vẻ ngoài và hình dạng đều tương đối hoàn chỉnh, có cái là hình lập phương, có cái hình hộp chữ nhật, còn có cái hình hình thoi, chỉ có ba miếng là có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền