Chương 2680 : Người anh em, hôm nay ta gánh nồi thay ngươi!
Bây giờ, Vân Trung Hổ cũng đã cạn kiệt nguồn cung cấp... nghĩ đến việc Bạch Vân Đóa cũng gần như vậy.
Tình hình trận chiến đã đến trạng thái không thể chống đỡ được nữa.
Hắn nhìn về phía sau.
Mục Yên Yên chỉ cách hắn có vài bước cả người bê bết máu, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, đôi mắt mờ mịt vô hồn, rõ ràng nàng đã kiệt sức đến tình trạng tương tự.
Thấy Du Động Thiên quay lại nhìn mình, Mục Yên Yên miễn cưỡng mỉm cười, biểu thị rằng nàng vẫn có thể chiến đấu.
Du Động Thiên nhìn bộ đồ màu trắng của Mục Yên Yên, trong đôi mắt hiện lên sự đau lòng, lấy một viên đan dược đưa cho nàng: “Ăn đi!”
“Còn ngươi thì sao?”
“Ta vẫn còn.”
Trên thực tế, đây là đan dược cuối cùng của Du Động Thiên mà Tả Tiểu Đa đã đưa trước đó.
Vì linh lực cực kỳ to lớn, cho nên Du Động Thiên vẫn mãi không nỡ sử dụng nó, ngay cả trong tình huống nguy cấp như vậy, hắn vẫn giữ nó lại để phòng cho trường hợp khẩn cấp.
Mà bây giờ, rõ ràng là thời điểm cần tới nó!
Mục Yên Yên lắc đầu biểu thị ràng nàng không cần, nhưng Du Động Thiên đã nắm lấy nàng, cưỡng ép nhét nó vào miệng nàng.
Mục Yên Yên chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm áp, từ vị trí cổ họng lặng lẽ trượt vào trong đan điền.
Ngay lập tức cảm thấy một luồng sức mạnh trỗi dậy, tất cả mọi mệt mỏi trong người đều tan biến đi. Ngay cả tu vi của bản thân cũng đã tiến thêm một bước lớn.
Mục Yên Yên chỉ cảm thấy rằng trạng thái của nàng tốt hơn bao giờ hết.
Tác dụng kỳ diệu của viên đan dược kia có thể thấy rõ ràng!
Cảm thấy những ngón tay Du Động Thiên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của mình, cảm giác thô rác, thậm chí còn khiến cho chỗ bị chạm trên khuôn mặt anh cảm giác hơi đau.
Không thể không mở to mắt ra nhìn Du Động Thiên.
Nhìn người đàn ông khiến cho trái tim của mình hoàn toàn rối tung lên.
Đập vào mắt nàng chính là đôi mắt tràn đầy tang thương và đau khổ của Du Động Thiên, tập trung nhìn vào khuôn mặt của mình, nhẹ nhàng nói: “Ta xin lỗi.”
Xin lỗi?
Mục Yên Yên trong không khỏi cảm thấy loạn nhịp.
Tại sao lại nói xin lỗi?
Bây giờ đang là lúc nào, hàng trăm triệu quân đang chiến đấu, nhưng chính mình lại nhận được một câu xin lỗi.
Trong một khoảnh khắc, Mục Yên Yên chỉ cảm thấy trong lòng ngũ vị tạp trần.
“Trước đây của xem ngươi như là Phong Hoa, thực sự không nên.”
Trong ánh mắt của Du Động Thiên tràn đầy sự áy này, nhẹ nhàng nói: “Ở cái thể giới mà ta có thể chết bất cứ lúc nào này... Thật sự không nên trêu chọc ngươi. Đối với ngươi mà nói thì chuyện đó thật sự không công bằng...”
Mục Yên Yên nói: “Chuyện cũng đã qua rồi, hơn nữa...”
Du Đông Thiên cười ha ha: “Ngươi không trách ta thì tốt rồi.”
Hắn tự cười nhạo mình, nói: “Dù ta biết là không nên làm, biết rõ rằng mình sẽ chết trong trận chiến bất cứ lúc nào, nhưng trong khoảng khắc yên bình ngắn ngủi này, ta lại không thể kiểm soát được bản thân.”
“Luôn mơ tưởng rằng mình có thể có được nhiều hơn, luôn luôn mơ tưởng, đến những điều không thể nào xảy ra. Vì vậy nên đã làm nhiều chuyện rất hoang đường, đó là lỗi của ta, ta luôn biết đó là lỗi của ta.”
Du Động Thiên nhìn Mục Yên Yên và nói: “Xin ngươi... đừng trách ta.”
“Ta không trách ngươi.”
Mục Yên Yên cười ngọt ngào: “Chờ đến khi cuộc đại chiến này kết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền