ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tả Đạo Khuynh Thiên

Chương 2737. Đại chương (2)

Chương 2737 : Đại chương (2)

“Cha mẹ con trai con gái vợ cháu nội cháu ngoại chắt chít… đều phải vùi thây nơi Nhật Nguyệt Quan đó, sống một thân một mình hai nghìn năm! Cô đơn đủ rồi, cô đơn quá lâu rồi!”

“Mẹ nó, ông đây khổ sở, ai biết thay! Chỉ có người đồng cảm với ông đây, ủng hộ ông đây, chịu chết vì đạo cùng ông đây!

“Trơ trọi lẻ loi đi viếng mộ! Ông đây nên là người nằm trong đó, được tôn thờ kia!”

“Sống con mẹ nó đủ rồi! Chán sống lắm rồi!”

“Giờ đây, phần lớn các huynh đệ đều đã đi cả rồi… Mẹ nó chẳng nhẽ còn muốn ông đây bị tra tấn tới khi xuống dưới đó à!”

“Giết!”

“Xông lên trước giết hết!”

“Quan tâm châm con mẹ gì châm ngòi nữa! m mưu cái gì nữa!”

“Liều chết với bọn Vu Yêu thôi!”

So với Nhân loại và Vu tộc mà nói, Yêu tộc trái lại là kẻ tỉnh táo nhất, thậm chí còn cảm thấy kinh ngạc không thôi, không rét mà run!

Mắt thấy toàn bộ Nhân tộc và Vu tộc đều đã phát điên tập thể, từng kẻ đều liều mạng xông lên, động một tí là tự bạo, lôi kéo kẻ địch quanh mình thăng thiên cùng. Tất cả Yêu tộc đều cảm thấy chấn động, kinh hách, kinh dị!

Bọn họ cảm nhận một cách rõ ràng, bây giờ hai tộc này cứ như bị điên, mục đích bọn họ liều mạng xông lên như thế thậm chí không phải vì giết người mà là vì được chết!

Không chỉ dừng lại ở việc chịu chết, chỉ đơn thuần muốn để mình nhanh chóng chết đi!

Có thể kéo kẻ địch đồng quy vu tận cùng thì càng tốt, càng ý nghĩa hơn!

Nếu không thể cũng chẳng sao!

Hai phe Nhân - Vu cười gằn, gào thét, tru tréo, công kích lẫn nhau, dùng tốc độ nhanh nhất, dùng lực lượng lớn nhất…

Ầm ầm va đụng vào nhau, tự bạo!

Đánh từ từ về sau, toàn bộ chiến trường gần như khắp nơi đều là mấy vụ nổ, thời thời khắc khắc toàn là bạo tạc, mỗi một hơi thở đều có hơn mười người chiến lực không tầm thường tự bạo!

Chiến trường thảm khốc đến tận cùng, khắp nơi tràn ngập tiếng vọng tử vong, dây cung vẫn luôn bị kéo căng ròng rã trăm nghìn năm trong lòng mỗi người cuối cùng cũng đứt!

Nhất là… huynh đệ chết, đồng bào chết, liên tục ngã xuống…

Trong mắt mọi người, ngoại trừ máu tươi cũng chẳng còn thứ gì khác tồn tại!

Đây là điểm giống nhau trên chiến trường, một loại quán tính.

Khi thời gian diễn ra chiến tranh kéo dài đến một mức nhất định, binh sĩ thân trên chiến trường, cả đám đều sẽ biến thành tâm trí bất thường, trong lòng tất cả bọn họ không thể nghĩ về thứ gì khác được nữa, họ chỉ nghĩ được duy nhất một điều chính là hủy diệt!

Hủy diệt kẻ địch, hoặc là hủy diệt chính mình.

Tâm trạng tiêu cực càng về lâu về dài thì sẽ biến thành mệt mỏi, đến một giới hạn, thời điểm nào đó, chỉ có cực đoan!

Vu Minh và chiến sĩ Tinh Hồn có thể lâm vào tình trạng chém giết liên tục không ngừng này mà có thể kiên trì được thời gian lâu đến thế, bản thân điều đó đã là một kỳ tích!

Nhưng kỳ tích như thế cuối cùng cũng đi đến thời khắc dây cung căng đứt!

Đứng trên đài cao, Lý Thành Long cuối cùng cũng được thở phào một hơi lại không nhịn được bỗng đứng bật dậy.

Sắc mặt của hắn trở nên khó coi vô cùng.

Bởi vì hắn biết…

Giới hạn của nhân tính, đã đến rồi!

Trong tình huống như thế, trong bầu không khí như vậy, dù là nhân loại trong tình trạng sắp chết, trước một khắc còn thừa lại một hơi thở đều sẽ bùng nổ chiến lực trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip