ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tả Đạo Khuynh Thiên

Chương 2743. Đạo lý không thể thay đổi, nhưng thắng bại có thể (3)

Chương 2743 : Đạo lý không thể thay đổi, nhưng thắng bại có thể (3)

Tả Tiểu Đa nhàn nhạt nói: “Có lẽ Đạo Tổ không quan tâm, nhưng sự thay đổi tùy tiện của ngươi lại làm cho cả nhân gian, sinh linh đồ thán, Bát Hoang lầm than khắp nơi.”

Khuôn mặt Đạo Tổ thoáng hiện lên vẻ ảm đạm, nhưng ngay sau đó lại nói: “Tiểu hữu, tu vi của ngươi đã đạt tới đỉnh cao, sắp được siêu thoát. Nhưng bây giờ ngươi vẫn chưa trải qua những năm tháng vô hạn đó... Ngươi cũng biết, sau khi bần đạo thân hóa đại đạo, dùng thời gian mấy trăm nguyên hội... Giám sát thế gian đã lâu.”

“Trong khoảng thời gian đó, sinh linh cứ hành động theo bản năng, nhưng, bất cứ sinh linh nào, nếu đã làm việc sai trái... Thì sẽ bị trời giáng thần lôi, ban cho trừng phạt.”

“Hóa thân ngàn vạn, hành tẩu thế gian, vô số đạo lý, điển tịch, vô số sách vở, tác phẩm, tất cả đều bắt nguồn từ tay của ta...”

“Chỉ là... Sau vô số năm tháng... Cuối cùng cũng sẽ mệt mỏi, sau đó sẽ cảm thấy tất cả mọi thứ trên thế gian này đều vô vị.”

“Dù cuộc đời xuất sắc tới đâu, dù nhân vật kinh diễm tới đâu, nhiều nhất cũng chỉ tỏa sáng trước mắt, rồi lại có thể tồn tại bao lâu?”

“Mở mắt nhắm mắt, sinh linh trên đời nay đã thay đổi vài lượt... Tất cả gương mặt, tất cả vương triều, tất cả núi sông... Trong mắt bần đạo có gì khác nhau…”

“Dần dần, mặc dù là anh hùng cái thế, hồng nhan khuynh quốc khuynh thành... Ở trong mắt bần đạo còn không bằng... Một bọt sóng nho nhỏ trong biển rộng mênh mang.”

Giọng nói của Đạo Tổ rất lạnh nhạt: “Cái gọi là đại đạo vô tình... Cũng là từ khi đó chậm rãi diễn hóa mà thành, đâu chỉ là lời nói?”

“Giống như tu vi hiện tại của ngươi, chẳng sợ ngươi không đi thêm một bước nữa, cũng đã đủ cùng tuổi thọ với thiên địa, cùng tuổi thọ với nhật nguyệt... Vậy ngươi có từng nghĩ tới, tất cả hàng xóm... Cái ngươi gọi là thành phố, những người bình thường đó, trong những tháng năm dài của ngươi sẽ như thế nào?”

“Ngươi có nhớ rõ tất cả những người ngươi đã từng gặp không? Cảm xúc của ngươi có dao động vì buồn vui của những người bên cạnh ngươi không?”

“Có lẽ giờ phút này ngươi có thể làm được, nhưng mà trăm nghìn năm sau thì sao? Trăm nghìn năm, triệu năm sau thì sao? Càng lâu hơn nữa thì sao?”

“Không làm được! Dù thế nào, cũng không làm được.”

“Đại đạo vô tình là kết quả tất nhiên, điểm cuối cùng của người tu hành...”

“Bần đạo có thể hiểu được sự oán giận của ngươi lúc này, bởi vì người chết là người ngươi quen, từng có tình bạn xã giao... Nhưng trải qua một khoảng thời gian, ngươi lại nghĩ đến nhưng cũng chỉ là nỗi nhớ, đã không nhớ rõ khuôn mặt của những người đó từ lâu rồi...”

“Nhưng chuyện này với bần đạo mà nói...”

Trong mắt Đạo Tổ có sự chua xót: “Cũng chỉ là mây khói lướt qua... Hơn nữa còn là từng lượt từng lượt mây khói... Hoàn toàn không làm cho cảm xúc của ta dao động.”

Sự chua xót trong đôi mắt hắn là chân thật.

Điểm này, Tả Tiểu Đa nhìn ra được.

Bởi vì hắn thật sự hâm mộ, hâm mộ loại tình cảm này.

“Bần đạo rất muốn có được cảm giác đau thương này một lần nữa, như vậy, sẽ làm bần đạo rất vui vẻ, bởi vì như vậy... Làm bần đạo có thể cảm giác như mình vẫn còn là người, mà không phải là một thứ không có bất cứ tình cảm gì, gọi là... Đại đạo.”

“Bây giờ ngươi còn không biết cảm giác chết lặng này, đây mới là chuyện đáng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip