Chương 58 : Nộp học phí (2)
Tả Tiểu Đa tiến một bước cố gắng nói: “Không tới cũng không sao... Vậy thầy có thể báo với nhà trường nhà ta thuộc diện hộ nghèo được không?”
Tần Phương Dương khuôn mặt trực tiếp bóp méo, khẽ vươn tay: “Nói thẳng, tiền, mang đến không? Có, ta dẫn ngươi đi nộp, không có thì về đi!”
Tả Tiểu Đa một mặt hiện thất vọng đến cực điểm, yếu ớt nói: “Ta học ở lớp của thầy Tần dù chỉ coi như là quan hệ tạm ổn không thân lắm, nhưng ta vẫn nghĩ ngươi là một giáo viên tốt, ta tràn đầy thân thiết và cảm kích ngươi...”
Tần Phương Dương không thể nhịn được nữa: “Ta chỉ có thể nói, ngươi nhìn lầm rồi! Tiền đâu?! Ta chỉ hỏi ngươi, có mang tiền học phí đến hay không!”
Tả Tiểu Đa liếc mắt: “Thầy à, sao mà ngươi lại cứ giống mấy ông địa chủ đi thu tô trong truyền thuyết vậy, ta đi học còn có thể không nộp học phí sao? Ta có thể khiến ngài khó xử được sao? Ta sẽ không làm vậy đâu! Tiền, Tinh Hồn thạch, nhà ta đều chuẩn bị đủ, chỉ là muốn thương lượng với ngươi một chút, nhìn ngươi kìa, chưa gì đã đỏ mặt tía tai lên rồi! Lại còn rối hết cả lên...”
“Theo ta đi!”
Sắc mặt càng thêm âm trầm, Tần Phương Dương phải đút tay vào túi quần, xoay người rời đi.
Hắn sợ, nếu mà còn ở đây thêm một giây đồng hồ, hắn sẽ không nhịn được hung hăng đánh tên nhóc này một trận cho bõ tức mất!
Đây rốt cuộc là học sinh hay ông nội hắn vậy trời?!
Phòng giáo vụ.
Nhìn Tả Tiểu Đa lúc nộp học phí, gương mặt đau đớn như muốn sụp đổ, cái ánh mắt lúc nhìn nhân viên phòng tài vụ kiểm tiền—— kia rõ ràng là một loại ánh mắt của sói đói!
Nhân viên tài vụ đang kiểm tiền.
Mà hai tay Tả Tiểu Đa vẫn còn duỗi ra, miệng không ngừng nuốt nước bọt...
Tần Phương Dương hoàn toàn hững hờ ở một bên bắt chéo hai chân nhìn, trong lòng tại thầm nhủ: “Có gan ngươi đoạt lại đi?!”
Đáng tiếc, thầy Tần phải thất vọng rồi.
Mãi cho đến viết xong biên lai, Tả Tiểu Đa cũng không dám tiến lên đoạt lại.
Đợi đến lúc năm mươi viên Tinh Hồn thạch hạ phẩm cũng giao xong, Tần Phương Dương đứng dậy, dẫn Tả Tiểu Đa thất hồn lạc phách đi ra.
Nghiêng mắt nhìn Tả Tiểu Đa, biểu cảm trên mặt cái tên này đã không phải là thất hồn lạc phách nữa, trực tiếp đã như nhà có tang vậy.
Bộ dạng này, tựa như là có người vừa lóc xuống mấy chục cân thịt ở trên người hắn vậy.
Quai hàm đều đang run rẩy, run rẩy.
“Kia là cha ta tích súc mấy đời...”
Tả Tiểu Đa cứ tự lải nhải một mình như thần kinh: “Cha ta đời này cũng không dễ dàng gì... nhà ta, quá khó khăn... thầy à, ngươi không biết đâu, chị của ta từ nhỏ đã bị bại não... tiền chữa trị những năm này...”
Tần Phương Dương cho dù là lại không có đồng tình tâm, cũng không nhịn được hỏi một câu: “Chị ngươi bị bại não? Người tàn tật?”
“Đúng vậy...”
Tả Tiểu Đa lại tiếp tục diễn: “Nhà ta, một tháng chỉ có thể mua mười cân gạo, mặt khác phải nhờ vào rau dại phụ cấp... Tất cả tiền, đều phải tiết kiệm lại... để kiếm học phí lần này, cha ta phải đi bán máu, mẹ ta phải đi bốc xác thuê, ta... ta thương cha mẹ ta quá...”
Tần Phương Dương lập tức nảy sinh chút đồng cảm với hoàn cảnh ‘khó khăn’ của hắn.
Hóa ra gia cảnh của học sinh này lại là khó khăn như thế!
Chẳng trách hắn tiếc số tiền kia như thế.
Tần Phương Dương trong lòng thở dài.
Đều nói trẻ con nhà nghèo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền