ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 105. Thư sinh viết chuyện xưa (2)

Chương 105 Thư sinh viết chuyện xưa (2)

Như bản Đào Lý Tuế Thì Ký, viết cũng không tính là tốt, chuyện xưa bên trong sách còn xen lẫn số lớn kiến thức trong Huyền Môn, do đó phải là người trong giới này xem mới có thể hiểu hết nội dung, nhưng vẫn như cũ lấy tốc độ cực nhanh trở nên nổi tiếng vang dội cả đại giang nam bắc.

Là tại sao? Cũng là vì thế nhân đều cảm thấy cực kỳ hứng thú với những câu chuyện huyền bí kỳ ảo, mà người có thể viết loại sách này, lại còn viết tốt, thực sự là quá ít. Thư sinh nếu viết tốt, thì đúng là rất có khả năng lưu truyền rộng rãi khắp nơi.

Tống Du tự nhiên không có tư tưởng mục nát như người thời đại này, nên cũng không kỳ thị mấy loại sách giải trí như vậy, tỉ mỉ nghĩ lại, nếu có thể cùng tham dự sáng tác một quyển sách nổi tiếng được lưu truyền ngàn năm trước thì đúng là một chuyện rất thú vị. Dù cho khi nó lưu truyền đến đời sau mình sớm đã là một đống bạch cốt cát vàng, tất cả đều phân hủy không con gì. Thật trùng hợp, trước khi rời đi, ở trong Vân Thuyết Bằng, phía bắc Ngõa Tử, Tống Du đã được nghe Trương lão tiên sinh kể một đoạn kỹ càng.

“Chuyện này ta đúng là biết không ít.”

“Đúng là vừa lúc con đường phía trước còn rất dài.”

“Kể ra cũng khá dài.”

“Ta rót rượu cho tiên sinh, chúng ta cùng chuyện trò!”

“Có một đầu kiện.”

“Tiên sinh mời nói.”

“Ta kể một câu chuyện, túc hạ cũng phải kể lại cho ta một câu chuyện, như thế xem như hai bên hòa nhau, đều không nợ nhau.”

“Một lời đã định!”

“Vậy ta liền kể trước câu chuyện về tên trộm Độn Địa.”

“Xin rửa tai lắng nghe.”

“Câu chuyện này phải kể từ mấy năm trước, tên trộm này ban đầu vốn mang họ Mạc, nhà ở thôn Liên Hoa, ngoài thành Dật Đô, hắn là một tên thư sinh chán nản…”

Tống Du thanh âm không lớn, tinh tế kể ra. Toàn thể câu chuyện tham khảo kết cấu câu chuyện của Trương lão tiên sinh, lại kể theo trí nhớ của Tống Du, tự nhiên cũng mang theo đặc sắc riêng của hắn. Đồng thời giảm bớt những ngữ khí, kỹ xảo kể chuyện của Trương lão tiên sinh, giống như những người láng giềng tầm thường lúc hoàng hôn ngồi ở cửa thôn bên dưới tán cây cùng nhau nói về những chuyện phát sinh ở bên ngoài vào thời gian trước.

Thư sinh nghe kể như si như say, trầm mê không thôi. Bên kia một nhà ba người đang ngồi, cũng không nhịn được mà lắng tai nghe kể chuyện, cô con gái nhỏ mở to đôi mắt long lanh, phải chăng trong lòng nàng cũng có một thế giới tràn ngập những điều huyền diệu kỳ ảo? Kể xong vừa vặn ngửi thấy mùi cháo thơm, là lúc nên ăn điểm tâm.

Cháo loãng thanh đạm, lại vừa lúc thích hợp cho buổi sớm lạnh lẽo trên sông. Sau bữa ăn là đến phiên thư sinh kể chuyện. “Lúc tại hạ đi du ngoạn ngang qua Dương châu, từng được chính miệng một vị ẩn sĩ trên núi cao kể cho nghe một câu chuyện.”

“Mời nói.”

“Kể rằng vào mấy trăm năm trước, Dương Châu vốn không thể phồn hoa được như bây giờ, thậm chí có đại yêu chiếm cứ, các con đường trên núi đều trở thành phạm vi săn bắt của đại yêu, thậm chí còn thường có sơn yêu xuống núi hại người.

Lúc bấy giờ rơi vào những năm cuối của tiền triều, cục diện chính trị hỗn loạn dân chúng lầm than, khi ấy có một đạo nhân đi ngang nơi đây, thân mang bảo kiếm Thanh Ngọc, cùng đại yêu kia triền đầu trên Hắc Độc Sơn ròng rã nửa năm, mới có thể trảm yêu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip