ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 107. Khói treo mặt nước, trăng in bờ cát (2)

Chương 107 Khói treo mặt nước, trăng in bờ cát (2)

Thư sinh mang theo tay nải, cùng nam chủ nhân trong một nhà ba người nọ chắp tay chào từ biệt Tống Du. [384064.html]

“May mắn cùng đi, tới nay xin từ biệt.”

“Mấy ngày nay cùng tiên sinh trên thuyền trò chuyện với nhau, thường cảm giác được lợi rất nhiều, tiên sinh dù cho không phải cao nhân đạo môn, cũng là ẩn sĩ thanh tu, chỉ hận đường này ngắn ngủi, không thể cùng tiên sinh ở lâu mấy ngày.” Thư sinh nắm lấy tay nải nhìn Tống Du mười phần tiếc nuối: “Tuy nhiên thế sự thường thường như thế, gặp nhau rồi chia ly đều là duyên phận, nay cùng tiên sinh từ biệt, ngày sau tiên sinh nếu đến An Thanh du ngoạn, nhất định phải tới tìm ta.”

“Ban đêm đường trơn, mấy vị đi thong thả.”

Tống Du cũng đứng ở đầu thuyền chắp tay với bọn họ, đưa mắt nhìn bọn họ xuống thuyền rời đi. Chủ đò lại khẽ chống thuyền, thuyền dần rời bờ mà đi.

Lúc này lại bỗng nghe thấy thanh âm của thư sinh:

“Chậm đã!”

Hắn đứng trên thềm đá ở bến đò, hướng Tống Du chắp tay, miệng nói: “Lúc trước chỉ cảm thấy người trong giang hồ, bèo nước gặp nhau, cần gì phải hỏi nơi xuất thân? Nên cũng không hỏi tiên sinh thanh tu ở nơi nào. Nhưng mấy ngày ở chung càng cảm thấy tiên sinh rất hiểu tâm ý ta, cả gan muốn hỏi tiên sinh ở tại nơi nào, ngày sau nếu có duyên, lại đi Dật Châu, sẽ đi bái phỏng.”

” Phục Long Quan, Âm Dương Sơn.”

Ban đêm nước lớn, tàu thuyền rất nhanh đi xa.

Chủ đò cười ha hả nói: “Thư sinh này chỗ nào cũng tốt, chỉ là có chút ồn ào.”

Tống Du mang theo ý cười cũng không trả lời, chỉ hỏi:

“Hành trình đến huyện Lăng Ba còn bao lâu nữa?”

“Đến huyện Lăng Ba còn rất xa, đã vậy đoạn sông này còn có Thủy yêu làm loạn. Thủy yêu kia rất lớn, tàu thuyền tầm thường một chút liền bị lật tung, mấy năm trước chết không ít người, hiện tại không ai dám đi. Cũng may Lăng Ba là một đoạn sau cùng, khách nhân đi Lăng Ba đều dừng ở nơi gần đấy nhất cũng chính là bến đò Cổ Độ, đại khái còn khoảng một canh giờ.” Chủ đò ngừng lại, “Chỉ là khách quan cần phải cẩn thận, sau khi lên bờ trên con đường từ Cổ Độ đến huyện Lăng Ba, sơn tặc không ít, mặc dù nghe nói chưa hại qua mệnh người, thế nhưng thường có người bị cướp.

Nếu là khách quan tầm thường đi đường này, lão nhi đều khuyên bọn họ khi gặp gỡ tặc nhân cho chút tiền tài nói dễ nghe một chút, có thể miễn bị nỗi khổ da thịt, có khi may mắn còn giữ lại được chút ít cho mình.”

“Đa tạ căn dặn.”

“Khách quan thì không giống, lão nhi nghe người ta nói qua, sơn tặc có đạo nghĩa ngoại trừ không cướp quan sai đưa tin, thư sinh đi thi, còn có mấy trường hợp không cướp: Không cướp tiên sinh đạo gia, không cướp sư phụ phật gia, không cướp nữ tử trẻ tuổi đi một mình, không cướp trẻ em lạc đường. Hắc hắc, về phần có bao nhiêu sơn tặc là có đạo nghĩa, lão nhi coi như không biết.”

“Lão trượng khi trở về còn đón người sao?”

“Không bằng lúc đi.”

“Đường về phải mất mấy ngày?”

“Mười ngày, mười một ngày.” Chủ đò cười nói, “Chuyến này còn tính may mắn, gặp người mang cả người nhà, lại gặp gỡ khách quan ngươi, ngày bình thường một chuyến không chở được nhiều người như vậy.”

“Cũng là vất vả.”

Tính toán một chút, vị lão trượng này đi một chuyến vừa đi vừa về, chí ít cũng có thể có hơn một ngàn tiền thu vào. Nếu may mắn có thể hơn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip