ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 110. Đại hội trên sông Liễu (1)

Chương 110 Đại hội trên sông Liễu (1)

Sau bữa ăn hai người đều ở trong viện cho ngựa ăn.

Lúc này đã là cuối tháng giêng, khí trời không tệ, tuy không có nắng nhưng nhiệt độ lại không lạnh, gió xuân thổi tới, cây cổ thụ ngoài cửa vang lên từng tiếng xào xạc, dễ chịu cực kỳ. Nữ tử liếc mắt nhìn ngựa của Tống Du . “Con ngựa này của ngươi không cần dây cương sao?”

“Con ngựa nghe lời.”

“Cũng không có yên ngựa.

’”. “Ta không cưỡi nó.”

“Thật thú vị…”

Nữ tử tiếp tục nhìn ngựa của Tống Du từ trên xuống dưới, dường như cảm thấy rất hứng thú, giống như nam giới ở kiếp trước nói chuyện về xe: “Hình như là một con ngựa Bắc Nguyên.”

“Vâng.”

“Thời điểm ta ở Dật Đô, cũng muốn mua một con ngựa Bắc Nguyên, nhưng đi khắp chợ ngựa cũng không có được mấy con, giá còn đắt muốn chết.” Nữ tử lắc đầu, “Tiếc là mua không nổi.”

“Năm nay ngựa khan hiếm.”

“Nghe nói triều đình lại có ý định chiến tranh.”

“Ta cũng từng nghe nói qua.”

“Con ngựa này của ngươi hình như có chút gầy lùn, sợ là bệnh từ lúc còn trong bụng mẹ hoặc lúc ngựa mẹ mang thai không đủ dinh dưỡng, nhưng dù sao cũng là một con ngựa Bắc Nguyên, nhìn cũng khỏe mạnh, coi như cũng còn chỗ tốt.”

“Vâng.”

“Mua bao nhiêu tiền?”

“Được cố nhân tặng.”

“Chậc chậc…”

Nữ tử liên tục líu lưỡi. Tuy là khen con ngựa của Tống Du, nhưng nàng vẫn tiếp tục cho ngựa của mình ăn cỏ, cho ăn rất cẩn thận, một cái tay khác thì không ngừng vuốt ve bờm ngựa, xem ra cũng là một người tình cảm.

Lúc này như thể đột nhiên nhớ tới, nàng quay đầu lại:

“Đúng rồi! Ta cũng đi đường thủy, làm sao lại không nhanh bằng ngươi? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghỉ ngơi giữa đường hay sao?”

“Có nghỉ hai ngày.”

“Vậy ngươi đi cũng coi như nhanh.”

“Độc hành nên nhẹ nhàng linh hoạt.”

“Cũng phải, ta chính là bị liên lụy.”

“Đồng bạn của túc hạ đâu?”

“Chúng ta chỉ tới Long Quận, không đến Lăng Ba.

Ta có mấy cái sư huynh sư đệ đi được nửa đường thì say sóng choáng đến kịch liệt, ngay tại dưới An Thanh, cho nên ta một mình đi đến nơi này.” Nữ tử nói, “Lại nói, nhận bức thư này vốn là quyết định của ta, cũng không cần thiết để tất cả mọi người đi theo đến đây.”

“Có lý.”

“Trên đường ngươi có gặp được sơn tặc không?”

“Gặp được.”

“Vậy ngươi làm sao thoát thân.”

“Nói với bọn hắn, ta chỉ là một đạo nhân vân du bốn phương, một thân nghèo khó, chỉ có một con mèo với một con ngựa làm bạn đồng hành, xin bọn họ thả ta đi qua.”

“Không sao chứ?”

“Cũng gần như vậy.”

“Ừm…”

“Ngươi không hiếu kỳ ta có gặp gỡ sơn tặc không à?”

Tống Du lập tức hiểu ý, cung kính hỏi: “Không biết ngài có gặp được sơn tặc hay không?”

“Gặp được.”

“Túc hạ giải vây như thế nào?”

“Hù dọa cho một đám hoảng sợ, còn một đám khác thì ném cho lăn lông lốc.”

“Võ nghệ của túc hạ thật tốt.”

Ánh mắt Tống Du chăm chú nhìn đao trong tay nàng, ẩn ẩn còn có mùi máu tanh, nghĩ đến lúc gặp nàng ở Dật Đô, nhóm bọn họ ít nhất cũng phải tầm mười người, phái Tây Sơn này ắt hẳn phải là một danh phái trong giang hồ. Nữ tử bỗng nhiên lại hỏi hắn:

“Ngươi đi đâu?”

“A?”

“Ta hỏi ngươi chuyến này định đi đâu?”

“Ngao du thiên hạ, tạm thời chưa có chỗ cố định.”

“Có ý tứ.”

Nữ hiệp nhìn từ trên xuống dưới dò xét hắn vài lần, bên miệng lộ ra ý cười: “Đạo nhân vân du bốn phương?”

“Vâng.”

“Chỉ dựa vào ngươi và một con ngựa này thôi sao?”

“Còn có một con mèo.”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip