Chương 62 Họa mèo (1)
“Xoát!”
Du Tri Châu từ trên giường ngồi dậy. Ánh trăng rọi vào từ cửa sổ.
Hắn vừa mới có một giấc chiêm bao, trong mộng nghe thấy tiếng ca huyền diệu, trong lúc mơ mơ màng màng còn nhớ rõ một chút từ điệu, bây giờ thanh tỉnh, vừa mới ngồi dậy, từ điệu trong đầu đã tan mất. Du Tri Châu biết người thường mộng hầu hết đều như vậy, chỉ cảm thấy nội dung trong mộng quả nhiên không nên tồn tại ở thế giới hiện thực, bởi vậy cũng không quá ngạc nhiên về giấc mộng này, nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên ở đây là nội dung trong mộng. Nhưng ý tứ kia hắn lại nhớ rõ ràng.
Sự tình cần giúp đỡ, chớ có hỏi quỷ thần. Qua một kiếp này, chớ cầu trường sinh. Thừa dịp đồ vật trong đầu còn chưa tiêu tan hoàn toàn, hắn điên cuồng hồi tưởng lại, phải bắt được vận vị kia.
Tam Hoàng Ngũ Đế về nơi nào? Lịch đại công khanh ở phương đâu? “Ở phương đâu…”
Du Tri Châu lẩm bẩm, tinh tế suy ngẫm.
Đáp án chẳng phải đã ở ngay trong câu tiếp theo hay sao? Nhìn lại bên trên Thanh Sử, ai có thể miễn Vô Thường? “Bên trên Thanh Sử…”
Du Tri Châu minh bạch, đây không phải giấc mộng của bản thân hắn.
Đây là tiên sinh gửi mộng đến cho hắn. Buổi chiều, lúc tiên sinh vẫn còn mập mờ không rõ thái độ, có lẽ là về sau bị thành ý của mình đả động, nhân đây gửi mộng tin đến, báo cho mình biết, thế gian này không có người có thể trường sinh, nếu vẫn còn không tin thì mời đọc qua sách sử, đến cả Tam Hoàng Ngũ Đế lịch đại công khanh đều không tìm ra được, cát bụi trở về với cát bụi, mình lại có tài đức gì mà có thể vượt qua bọn họ tìm thấy được đạo này đâu? Khác nào người luôn bị nhốt ở trong mộng của chính mình, nửa đời truy tìm tiên đạo, chẳng phải là công dã tràng?
Phí thời gian vào bên trên một con đường hư vô mờ mịt như vậy đến tận tuổi này mới tỉnh ngộ, đây cũng là hồ đồ cỡ nào? Du Tri Châu không muốn thừa nhận, không muốn tin tưởng, cái kết quả này quá làm cho người hổ thẹn, nhưng vận vị huyền diệu kia dường như đang nhắc nhở hắn, để hắn không thể không thừa nhận mà tin tưởng. Cũng may tiên sinh báo mộng cho mình, chỉ cho mình một con đường khác.
Là con đường của Tam Hoàng Ngũ Đế lịch đại công khanh. Thanh Sử bên trên có lưu tên của bọn họ. Cái này không phải là một loại trường sinh khác hay sao?
“Hồ đồ thật là hồ đồ…
“Ta quả nhiên là một người mù…”
Du Tri Châu trên giường nhỏ giọng lẩm bẩm. Người bên cạnh bị đánh thức, còn tưởng rằng là con chuột gần đây thường ở trong nhà quấy phá, chờ phát hiện không phải con chuột, liền quát lớn hắn lại điên cái gì, hắn cũng không thèm để ý, chỉ bảo phu nhân ngủ trước, mình nhưng không có buồn ngủ. Du Kiên Bạch ơi Du Kiên Bạch, ngươi là tên hồ đồ còn mắt mù.
Tiên sinh kia sao lại không phải là tiên nhân đâu? Đêm qua sương đến, sáng nay bầu trời lại có chút xám nhạt, lá cây bên trong viện rơi rụng, khiến cho thành Dật Đô giống như cũng thanh lãnh rất nhiều. Tống Du ngồi dưới cây Hoàng Mai, vẽ tranh trên bàn đá.
Tam Hoa Nương Nương đứng trên nhánh cây, không nhúc nhích. Đã là lần thứ ba nàng làm người mẫu. Họa mèo rất đơn giản, mực dày, phác thảo miệng mũi và mắt, vẽ thêm hai nét thành tai.
Thay mực, một nét đi xuống, mực lập tức thấm dọc theo trang giấy, chỉ cần mấy bút, thân thể cùng đầu của mèo con đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền