Chương 65 Núi Thanh Thành tìm cố nhân (2)
Từ chân núi đến sườn núi, nghe nói cung quan lớn nhỏ có mấy chục tòa.
Bất quá Tống Du muốn đi bái phỏng, cũng không phải là mấy tòa lớn nhất, nổi danh nhất, lâu đời nhất, mà là Phúc Thanh Cung nói lớn không lớn nói nhỏ cũng không nhỏ ngay trên sườn núi. Vừa nghe tên liền biết, hơn phân nửa là đạo quán đứng đắn. Chữ “Phúc” chữ “Thanh” đều là chữ mà đạo giáo thường dùng đặt tên, giống như Phục Long Quan loại tên này nghe có vẻ không có đạo vận, thực sự là hiếm gặp.
Tên như thế này, nếu không phải do quá cổ xưa, xuất hiện từ trước khi người ta có thói quen đặt tên cũng đã đặt xong tên thì chính là loại không đứng đắn. Phục Long Quan là do cả hai. Đã lâu đời lại không đứng đắn.
Phúc Thanh cung kết duyên với Phục Long Quan từ đời sư tổ của Tống Du. Lúc ấy sư tổ cũng giống như Tống Du bây giờ, du lịch thiên hạ, vừa hạ sơn không xa, liền quen biết cung chủ Phúc Thanh Cung sau này. Đợi đến khi sư tổ du lịch trở về tiếp nhận Phục Long Quan, cung chủ Phúc Thanh Cung cơ hồ hàng năm đều đến Phục Long Quan bái phỏng, thường thường còn mang theo đệ tử môn sinh đến trao đổi tâm đắc tu hành, thỉnh giáo huyền bí pháp thuật.
Tới khi Cung chủ mất thì tới phiên đệ tử của hắn tới. Duyên phận này vẫn lưu lại cho đời sư phụ Tống Du, lại đến đời Tống Du. Ít nhất cho đến bây giờ, hắn còn nhớ rõ Phúc Thanh Cung, Phúc Thanh Cung năm nào cũng đến, duyên phận cũng chưa tiêu.
Vì vậy mới nhờ đến họ hỗ trợ mang tin. Thời đại này đường sá trắc trở, mặc dù có hệ thống bưu chính, nhưng không mở cửa cho bình dân, thư tín khó đưa, có đôi khi một bức thư thật sự có thể trả giá vạn kim. Bất quá Tống Du lại chưa từng đến Phúc Thanh Cung.
Phải chậm rãi đi tới, chậm rãi tìm người hỏi đường. Cũng may Tống Du rất có kiên nhẫn, hơn hết là có Tam Hoa nương nương làm bạn, vì thế mỗi một bước trên đường đều đi rất rõ ràng, ở trong đầu ghi nhớ khắc sâu mà có ý nghĩa. Đi được nửa chừng, chuyện may mắn liên tiếp xảy ra.
Đầu tiên là có lão giả chạy xe trâu, thấy hắn đi đường một mình, thuận tiện cho hắn quá giang một đoạn. Xe trâu buổi sáng kéo thức ăn vào thành, đã mệt mỏi, chủ nhân thương yêu chú trâu già nên xe trống trở về cũng đi chậm rãi, đại khái tốc độ so với Tống Du tự mình đi không sai biệt lắm nhưng hơn ở chỗ tiết kiệm chút khí lực. Nói lời tạm biệt lão nhân không lâu, lại gặp một đội thương đội, đi nhanh hơn xe trâu rất nhiều, cũng là vì thấy hắn mặc đạo bào nên dừng lại hỏi thăm, sau đó chở hắn một đoạn đường.
Cứ thế không ngờ trời vừa tối đã kịp có thể đến dưới chân núi Thanh Thành. Bất quá lúc này đã quá trễ để lên núi, Tống Du đành phải ở dưới chân núi tìm một đạo quan, lấy ra thẻ tu hành cho thấy thân phận của mình, cung kính, nói rõ ý đồ đến. Quán chủ lưu hắn ở lại phòng khách một đêm, buổi tối còn lấy xuống thịt khô làm một bữa cơm ngon chiêu đãi hắn, chỉ có đều trong bữa cơm người này khoác lác, mời rượu khiến hắn thật gian nan ứng phó.
Thành Dật Đô, phủ đệ Tri Châu. Du Tri Châu chắp tay sau lưng, đứng trước một bức tranh được gắn nẹp, xử lí rất khéo, treo lên. Nội dung của bức tranh rất đơn giản.
Mấy nét bút phác họa cành cây thân cây, không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền