Chương 87 Bàn về những chuyện huyền ảo giả tưởng trong thiên hạ (1)
Đêm dần khuya, ngọn đèn cũng đã được dời về trong phòng. Tống Du ngồi trước bàn cúi đầu viết chữ, mèo Tam Hoa ghé vào trên bệ cửa, đưa mặt lại gần giữa cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài qua khe hẹp. Vừa ngắm pháo bông ngoài cửa sổ, vừa nói chuyện với đạo sĩ phía sau mà không quay đầu lại.
“Vì sao ăn tết phải đập cái kia?”
“Pháo hoa sao?”
“Đúng.”
“Đẹp mắt.”
“Đúng a.”
“Rất đơn giản.”
“Một năm chỉ được ăn tết một lần sao?”
“Đương nhiên.”
“Có thể ăn hai lần thì thật tốt.”
“Tam Hoa nương nương lúc trước ăn tết ở đâu?”
“Ăn ở trong miếu.”
“Ăn tết như thế nào?”
“Thì ăn trong miếu đó.”
Tống Du cũng không cảm thấy phiền hay bất đắc dĩ, chỉ tiếp tục viết, bút lông lay động, đồng thời nhẫn nại tính tình, không ngẩng đầu lên tiếp tục hỏi: “Cùng bình thường có cái gì khác nhau không?”
“Ăn rất nhiều thịt, bắt rất nhiều chuột.”
“Ăn tết cũng bắt sao?”
“Đúng.”
“Vất vả.”
“Một chút xíu.”
Tống Du không khỏi ngẩng đầu nhìn nàng. Đôi mắt mèo con mở to tròn xoe, nhìn chằm chằm ra cửa sổ, pháo hoa bên ngoài song cửa rất thưa thớt, nhưng lại khiến nàng nhìn đến không dám chớp mắt. Thật là một con mèo thành thực đáng thương.
Nhưng thời thế này là vậy, dù đang cảnh thái bình thịnh thế, thì sự rực rỡ của pháo hoa cũng chỉ thuộc về một số ít người. Giao thừa cũng chỉ thuộc về số ít người. Không tin nghiêng tai nghe .
Đêm dài mưa gió người cũng không còn mấy ai, kể cả mấy gánh bán chè trôi nước cũng dọn hàng quay về. Năm thứ hai Minh Đức, mùng một đầu năm. Vừa ăn thử chén chè trôi nước xong, Tống Du đi dạo trên đường, đi một hồi lại đi tới Vân Thuyết Bằng phía Bắc của Ngõa Tử,.
Có lẽ vì là mùng một đầu năm nên dù cho Tống Du tới sớm, Vân Thuyết Bằng cũng đã ngồi đầy người, lần này trả tiền bình thường nên chỉ có thể ngồi vị trí bình thường. Như thường lệ gọi một bình trà, ngồi xuống chậm rãi thưởng thức. Trương lão tiên sinh ho khan hai tiếng, lập tức bắt đầu.
“Chư công năm mới cát tường.”
“Như lúc trước đã nói, kị binh của Trần Tử Nghị đi vòng quanh bọc hậu và đánh thẳng vào hang ổ của A Diên Tề, Tắc Bắc đành phải phái người đến xin hòa, cắt đất bồi thường, đối với chúng ta xưng thần, trận chiến này cuối cùng kết thúc với sự chiến thắng của Đại Yến ta! Nói đến luận công ban thưởng, trận này ngoại trừ Mã Nguyên soái có mắt dùng người, công thần lớn nhất không thể không kể đến Trần Tử Nghị!”
Tống Du bưng trà, an tĩnh ngồi nghe. Hôm nay là hồi cuối cùng của trận chiến Lan Thủy.
Vừa vặn, có đầu có đuôi. Chỉ là một lần nghe chỉ tầm hai khắc đồng hồ, cũng không thể nghe hết buổi chiều. “Chuyện xưa của tướng quân Trần Tử Nghị tạm thời nói đến đây thôi, ngài ấy trấn thủ phương bắc, dọa cho người Tắc Bắc không dám xuôi nam nuôi thả ngựa, truyền kỳ ấy vẫn đang được lưu danh!
Ngày mai chúng ta kể về quỷ thần diễn nghĩa, tiểu lão nhân ta mưa gió không nghỉ, thu phí không đắt, chỉ cầu kiếm chút tiền nuôi gia đình, chư công nếu thấy thích nghe mong rằng ngày mai tiếp tục đến ủng hộ!”
Chuyện xưa đến đây xem như đã kể xong. Trương lão tiên sinh nâng lên chung trà, thong thả nhấp một ngụm trà, lúc này mới nhìn một lượt khách quan dưới đài: “Buổi chiều còn có chút thời gian, ta sẽ cùng chư công nói chút chuyện xưa rải rác trong dân trước giờ, nếu chư công có chuyện muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền