ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 89. Chỉ đi về phía đông (1)

Chương 89 Chỉ đi về phía đông (1)

“Ha ha.”

Trương lão tiên sinh ngẩng đầu nhìn hắn, không khỏi cười hai tiếng: “Tiên sinh nếu là có hứng thú, như vậy hãy ngồi xuống đây, lão hủ nói chi tiết hơn một chút cho tiên sinh nghe.”

“Làm phiền Trương công.”

Tống Du lại gọi thêm hai bình trà. Hai người tìm chỗ gần đó ngồi xuống, như bạn tốt nhiều năm, một mực nói chuyện tới đêm khuya. Trương lão tiên sinh liên tục kể thêm rất nhiều nơi thú vị, kể càng chi tiết, tinh tế hơn sơ với lúc nãy trên đài kể chuyện.

Đợi kể xong lại nói đến cách đi đến đó như thế nào, nhất nhất đều nói hết cho Tống Du, lại để cho chính Tống Du quyết định muốn đi hay không, đi nơi nào, cách đi như thế nào. Mãi đến đêm khuya hai người mới nói lời từ biệt, tự mình trở về. Trương lão tiên sinh đứng trước ngõ, mượn ánh sáng đèn lồng, có thể thấy được ánh sao đầy trời, hắn nhìn chăm chú thân ảnh Tống Du đội mưa rời đi, trong mắt lại có vẻ nghi hoặc.

“Âm Dương Sơn Phục Long Quan…”

Giống như đã nghe qua tên này ở đâu rồi. Chỉ xác nhận lúc tuổi còn trẻ đã từng nghe qua. Tháng giêng đầu năm, cũng là lập xuân.

Tống Du đang ở trong sân thu thập hành lý. Mang theo tất cả quần áo. Cũng không có bao nhiêu y phục, không chiếm nhiều không gian.

Mang theo túi đựng nước cùng lương khô, nồi bát chén trà, bút mực giấy nghiên, một quyển Dư địa kỷ thắng, và mớ thịt treo trên xà nhà vẫn chưa kịp ăn xong, không nên mang quá nhiều đồ vật, nhưng đồ vật nên mang thì không thể mang thiếu được. Lần này là đi đường dài, khó tránh khỏi cảnh màn trời chiếu đất, mùa xuân tiết trời se lạnh, đồ vật dùng để giữ ấm vào ban đêm cũng phải mang theo. Du Tri Châu tặng cho một tấm nỉ thượng phẩm, ép đến rất mỏng, càng giữ ấm chống lạnh hơn so với chăn đệm, xếp đứng lên cũng không tốn bao nhiêu diện tích, mang theo cả tấm mền mỏng mua được ở hội chùa, dù có tá túc nơi núi hoang dã miếu cũng không sợ.

Thời đại này có loại túi ống mang trên lưng tương tự như balo, cũng là mua được từ hội chùa, thường được sử dụng bởi thương khách cùng quân nhân, chất liệu bền chắc, có thể chứa đồ bên trong, sau khi sắp xếp đồ đạc xong thì xếp gọn lên lưng ngựa. Mũ rộng vành và áo tơi treo ở bên trên nữa là đủ. Hồng mã nhu thuận đứng yên, mặc hắn loay hoay.

Hai ngày hôm qua cùng hôm nay đều là lập xuân, khởi đầu cho sinh cơ của vạn vật, là thời điểm sinh khí nồng nặc nhất, loại sinh khí này mang đến lợi ích rất lớn cho vạn vật trên thế gian. Năm nay, luồng linh lực vào lúc lập xuân ở dưới núi có chút khác biệt, lại có khác nhau, Tống Du đem nó tặng cho hồng mã, khiến cho tinh thần nó hiện tại cực kỳ xán lạn. Thu thập xong mọi thứ, quét dọn luôn cả viện tử cho thật sạch sẽ, bất kể là mạng nhện trên đỉnh đầu hay là tro bụi nơi góc tường, đều được quét dọn cho sạch bong, thứ gì cần nhặt cũng nhặt hết lên.

Sau cùng mới chắp tay hướng về rừng trúc nói lời tạm biệt:

“Nửa năm qua đã quấy rầy phu nhân rất nhiều, lại thường được nghe phu nhân hát khúc, giúp ta giảm bớt đi thời gian nhàn rỗi, dù trong lòng cảm thấy rất hưởng thụ, nhưng nghĩ kỹ lại, việc này cũng thật là vô lễ. Nay ta rời đi, nên nói lời tạm biệt với phu nhân, nói tiếng áy náy, chỉ hy vọng phu nhân sớm ngày hóa giải chấp niệm, hoặc sớm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip