ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 91. Chỉ đi về phía đông (1)

Chương 91 Chỉ đi về phía đông (1)

Lão nhân bán trà ở quầy trà này là một ông lão lưng còng, nhìn rất là hiền lành, lập tức tới chiêu đãi: “Tiểu tiên sinh, trừ nước trà còn muốn ăn thêm chút gì nữa không?

Cỏ khô cho ngựa quán nhỏ cũng có cung cấp, giá tiền cũng hợp lý.”

“Không cần đâu.”

Tống Du lúc đi ra ngoài có mang theo bánh hấp cùng màn thầu, chỉ cần một bát trà nóng là có thể ăn. Mà con ngựa này nhìn thì có vẻ cõng không ít đồ, nhưng kỳ thật đều không nặng, đoạn đường đi xa này không tính chuyện đi nặng nhọc gì, ngược lại cứ chậm rãi từ từ, nó vừa đi vừa tìm chút cỏ dại ở bên đường để ăn, lúc này hoàn toàn không đói bụng. “Ôi!”

Lúc lão trượng muốn buộc ngựa giúp Tống Du mới phát hiện, ngựa của vị Tiểu tiên sinh này lại không có dây cương.

“Tiểu tiên sinh ngựa của ngươi…”

“Con ngựa thông minh, không cần dây cương.”

“Không sợ nó chạy mất sao?”

“Không sợ.”

Lão bản rất là ngạc nhiên, nhưng cũng đi pha trà. Một cái ấm lớn, rót tràn đầy một bát. Những người giang hồ cùng thương nhân ở bên cạnh cũng liên tiếp nhìn về phía Tống Du, này cũng chỉ là một chuyện hơi có chút kỳ lạ, phối hợp với bộ đạo bào Tống Du mặc trên người, giống như lập tức nhiều thêm mấy phần cảm giác huyền diệu, cho dù là một người giang hồ kiệt ngạo cũng thu lại ánh mắt khinh miệt.

Nhưng khi thấy Tống Du lấy ra bánh màn thầu, lấy nhân thịt bên trong cho mèo ăn, mình lại chỉ ăn vỏ bánh, không khỏi lại nhiều thêm vài cái âm thanh ngạc nhiên, khe khẽ bàn luận không thôi. Một người một mèo đều mặc kệ bọn bọ. Con ngựa cũng chỉ yên lặng đứng ở trước sạp, không bị dây cương ràng buộc nhưng nó cũng không chạy loạn, thấy bên cạnh có bụi cỏ non vừa ý, cũng chỉ bước thêm một hai bước, cúi đầu chậm rãi gặm ăn, không đi xa.

Trong lúc đó không ngừng có người tính tiền rồi rời đi. Phàm là người từ bên trái đi về hướng bên phải, lão bản đều tiến lên khom người hỏi thăm, hỏi bọn họ muốn đi hướng nào, muốn nhờ họ mang giúp bức thư. Bất quá dù đã hỏi rất nhiều người, đều không thu hoạch được gì.

[384048.html]

Đầu năm nay núi cao đường lại xa, thư tín khó đưa, cách đại lộ Quan Mã, trên đường đã có yêu quỷ lại có cả bọn sơn tặc, việc chuyển thư càng thêm khó khăn. Mà bên trên Kim Dương Đạo này trừ người của quan phủ, phần lớn đều là khách thương cùng người giang hồ. Nếu nhờ thương nhân, hoặc là bức thư quan trọng, hoặc là kiếm được nhiều tiền, nếu là thư quan trọng sợ là mang không đến, không dám tùy tiện đồng ý, nếu là nhiều tiền lại ngại không đủ tiền để đưa, hỏi nửa ngày cũng chỉ có một người thương nhân đồng ý, nhưng cũng chưa chắc có thể bình an đưa đến được.

Tống Quý nâng bát lên, uống ngụm trà cuối cùng. Thậm chí lúc bưng bát lên còn ngừng một chút, chờ than trà lưu lại trên thành chén. Hắn xem như đã thăm dò rõ ràng, trà trên đại lộ Quan Mã này, càng đắt tiền thì trà càng nhiều, càng no bụng, tư vị cũng phong phú, có muối lại có đường, còn thêm cây mơ.

Cả một bát lớn đầy ụ, thêm hai cái bánh bao, hắn thế mà đã cảm giác được bụng bị lắm đầy. “Tính tiền.”

“Mười văn tiền.”

Một bát mì hoành thánh. Cũng là bình thường, kiếp trước uống một cốc trà sữa, còn muốn đắt hơn một bát mì hoành thánh.

Lão trượng lưng gù, nhìn Tống Du đang đếm tiền đồng, một bên nhìn một bên tích tụ ra

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip