Chương 94 Ta muốn cùng người thổ lộ tâm tình (3)
“Tam Hoa nương nương biết không? Trên trời mỗi vì sao đều là một nơi giống như thế giới chúng ta đang ở, chỉ là có nơi có người, có nơi không có người. Có lẽ lúc chúng ta ngắm sao, trên ngôi sao cũng có người nào đó đang ngửa đầu nhìn chằm chằm chúng ta.”
“Nơi có người cũng có mèo sao?”
“Hơn phân nửa là có.”
“Chỗ không có người thì sao?”
“Có lẽ có.”
Tống Du nhỏ giọng trả lời, tâm càng ngày càng tĩnh.
Tam Hoa nương nương có một loại tư duy siêu thoát so với con người bình thường, mỗi khi hắn nói với nàng cái gì, câu trả lời của nàng hoặc vấn đề của nàng luôn luôn làm hắn cảm thấy kỳ diệu mười phần, lại để cho hắn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tống Du nhỏ giọng hỏi: “Ngôi sao trông đẹp không?”
“Rất đẹp.”
“Dưới núi nhiều cây, không nhìn thấy sao đâu.”
“Nơi này nhìn thấy.”
“Đây chính là ý nghĩa chúng ta leo lên đây.”
“Đúng a.”
Tam Hoa nương nương ngửa đầu, trông mong ngắm mấy ngôi sao nhỏ lấp lánh. Nàng cảm thấy sao nhỏ thật là xinh đẹp, sáng lung linh lóng lánh.
Để nàng nhịn không được muốn đưa tay bắt lấy. Mà nàng cũng thật vươn tay, ở trước không trung lắc lắc, ngoắc ngoắc. Nếu như là vì ngắm sao mà leo lên, mặc dù vất vả, còn không thể leo cây bắt chim, hình như còn rất xứng đáng.
Lúc này lại nghe thấy thanh âm của đạo sĩ kia:
“Tam Hoa nương nương.”
“Hửm?”
Tam Hoa nương nương đột nhiên có cảm giác, bỗng nhiên thả tay xuống, nghiêng đầu sang chỗ khác. Chỉ thấy đạo sĩ kia thở dài rồi nói:
“Trước kia ta cũng không thích thế giới này.”
“Vì cái gì?”
“Có rất nhiều Nguyên nhân.”
“Vì cái gì?”
“Bởi vì thế giới này nguyên thủy lạc hậu. Không có thành thị đèn đuốc sáng trưng, không có giao thông tiện lợi, không có mạng lưới đặc sắc, không thể “chân không bước ra khỏi nhà mà biết chuyện thiên hạ”, không thể ăn hết tất cả mỹ thực đặc sắc của khắp nơi dù chỉ ở trong một tòa thành thị, đồ ăn cũng nhiều thứ không thể ăn.
[384051.html] Trong thành ban ngày thối hoắc, khắp nơi đều là phân và nước tiểu, y phục của người đi đường phần lớn là phế phẩm lưa thưa lấm bẩn. Trời vừa tối, nếu không có tiền thắp nến, cũng là một mảnh đen như mực, dù cho thắp nến cũng chỉ có thể chiếu ra một đóm sáng nhỏ le lói trong bóng đêm, thế giới này cũng là giống y như vậy, tối đen như mực mơ mơ hồ hồ, trừ pháp thuật quỷ thần, phong cảnh tự nhiên, ta không biết nơi này có chỗ nào đặc sắc.”
“Ban đêm không tối! Còn có thể bắt con chuột chơi!”
“Ngươi xem, đưa một phong thư còn khó như vậy.”
“Đưa tin cũng là khó như vậy.”
“Cũng bởi vì thế giới này lạ lẫm ngu muội.
Lúc ta vừa tới, khắp nơi đều nhìn không quen, mà thế nhân ngu muội, dù là người đọc sách, dù là hiền giả, tư tưởng cũng bị vây ở thời đại này, tuyệt đại đa số người không phải thích chà đạp người khác, cũng là quen bị người khác chà đạp, hoặc là cả hai loại đều có, nhiều khi ta kỳ thật rất không muốn cùng bọn họ trò chuyện.”
Tống Du nằm ngắm sao, trên mặt cũng không có ngạo mạn, chỉ có sự dửng dưng như thường lệ. Tam Hoa nương nương lần này nói trắng ra:
“Nghe không hiểu.”
Tống Du nghe vậy cũng chỉ cười cười. Đây chính là nguyên nhân hắn sẽ nói cho nàng nghe a.
Chẳng biết từ lúc nào Tam Hoa nương nương đã biến trở lại thành mèo, từ bên kia bò qua đến bên Tống Du, leo lên thân thể của hắn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền