ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 98. Ai nói lạc hậu thì không tốt (2)

Chương 98 Ai nói lạc hậu thì không tốt (2)

Thế nhưng dù sao Tống Du cũng chỉ là khuyên mãnh hổ rời đi, chứ không phải thực sự diệt trừ nó, bởi vậy tất cả mọi người trong thôn vẫn chưa được an tâm hoàn toàn. Ban đêm Lưu lão quan nhân cho an bài một bữa tiệc tối phong phú, trên bàn tràn đầy thịt cá, đáng thương lão quan nhân sức yếu đã sắp đi đường không nổi, còn đích thân rót rượu cho Tống Du.

“Tiên sinh quả là cao nhân.”

“Chỉ là một sơn nhân thanh tu, không đảm đương nổi hai tiếng cao nhân.”

“Không biết tiên sinh tu hành ở nơi nào?”

“Phục Long Quan trên Âm Dương Sơn, huyện Linh Tuyền Dật Châu.”

“Hẳn cũng là một tòa tiên phủ trên tiên sơn.” Lưu lão quan nhân nói, “Lão hủ tìm hiểu tiên đạo nhiều năm, chỉ là không biết tiên sinh đuổi đi mãnh hổ là dùng biện pháp kỳ diệu gì?”

“Đều là chút tài mọn, không đáng nhắc tới.”

Lưu lão quan nhân nhìn qua người bên cạnh vài lần, lộ ra vẻ bị làm khó, lại lập tức xu nịnh nói: “Tiên sinh mới nói mấy câu liền có thể thuyết phục mãnh hổ rời núi, quả thật là thần thông vô cùng, chỉ là con hổ này nhất thời quay về sơn lâm, nếu tiên sinh mấy ngày nữa rời đi, chúng ta sợ là lại nơm nớp lo sợ nó quay trở lại.”

Nói xong lão quan nhân tươi cười:

“Không phải ta hoài nghi thần thông của tiên sinh, chỉ là súc sinh dù sao cũng là súc sinh, bản tính khó trừ…”

“Lưu công kính thỉnh yên tâm, ta đã thuyết phục được nó, nó sẽ không quay trở lại đây lần nữa.”

Tống Du cũng hiểu rõ, bọn họ kiệt lực muốn giữ mình lại hơn phân nửa là vì nguyên nhân này, chỉ là nếu mãnh hổ này đả thương người cũng thôi, đằng này nó chỉ ăn thịt một vài gia cầm gia súc, mà nhìn nó cả thân sạch sẽ, trên thân đã không có luồng khí đen tanh hôi cũng không có trành quỷ theo sau, hẳn là chưa hề hại qua mạng người, thêm nữa lại có chút trí tuệ, đã sắp khai mở linh trí, ông trời có đức hiếu sinh, hắn cũng nguyện ý thả cho một cửa. Mà vạn vật đều có linh, súc sinh ngu dốt, nếu không tuân theo quy củ cùng uy tín thì ngược lại càng cần phải “Thông minh” hơn nữa để suy nghĩ, bởi vậy động vật so với người làm việc càng tuân thủ quy củ. Một khi trong đầu có quy củ, sau khi biết được một sự kiện có thể làm hay không thể làm, thì sẽ rất ít khi vi phạm.

Mặc khác, thuật điều chim tụ thú có sự huyền bí nhất định, nếu đã ước định cùng với mãnh hổ trong núi rồi, Tống Du sẽ không lại lần nữa đi tìm nó, thương tổn nó, nó cũng sẽ không trái lại lời thề mà xuống núi. Đã là ước định, cũng là đạo pháp. Đã là tính cách, cũng là huyền cơ.

Cả hai điều trên liên kết, Tống Du mới dám cam đoan với mọi người: mãnh hổ sẽ tuyệt không xuống núi nữa. Mà nhìn thấy Tống Du chắc chắn như thế, Lưu lão quan nhân lại cùng người bên cạnh nhìn nhau vài lần, cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành phải tin tưởng. “Thật sự là đa tạ tiên sinh.”

“Tiện tay mà thôi.”

“Dùng bữa dùng bữa…”

Ban đêm trở về phòng, Lưu lão quan nhân còn phái người đưa tới mấy ngọn nến.

Ánh sáng của nến sáng hơn đèn dầu một chút. Lúc Tống Du thắp nến còn có chút cảm khái. Nói thật hắn đã lớn như vậy, đây là lần đầu tiên chủ động thắp nến.

Tuy trong đạo quan thỉnh thoảng sẽ thắp, nhưng đó cũng chỉ là khi có khách hành hương tới dâng hương kính thần thắp lên, sư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip