Chương 112 : Hay gọi là Thiên Đình đi! (1)
Phi thuyền khổng lồ chậm rãi bay lên, gạt khí lưu xung quanh ra.
Trên phi thuyền, trong mắt nhóm Tống chưởng quầy đều chứa đầy tia hiếu kì, hưng phấn, không cách nào che giấu.
Nên biết dù là trong giới Tu Tiên thì phi thuyền cũng là một tài nguyên mang tính chiến lược, tuyệt đối có giá trị liên thành.
Với những tông môn phúc địa xếp thứ hạng chót, thậm chí họ còn không có đủ tiền mua nổi một chiếc phi thuyền, mỗi lần ra ngoài đều phải ngự kiếm phi hành.
Cho dù là ở Tiên môn hàng đầu như Thần Tiêu Thánh địa, phi thuyền cũng chỉ có chín vị đại trưởng lão Hóa Thần kỳ và Thánh chủ mới có tư cách điều động.
A, không đúng, không phải chín đại trưởng lão, mà là tám đại trưởng lão.
Bích Liên Thiên tôn Sở Long Hà là trưởng lão duy nhất không có tư cách mượn phi thuyền Thần Tiêu.
Vì tên này có mấy lần lái phi thuyền Thần Tiêu ra ngoài, chưa tới nửa ngày đã phải khiêng về lại Thánh địa.
Ông ta còn phàn nàn đệ tử phụ trách trông coi phi thuyền Thần Tiêu, vì sao lần nào cũng không nhớ đổ đầy Linh Thạch bổ sung năng lượng cho phi thuyền.
Về sau chuyện này đã khiến Thánh chủ Trương Long Uyên chú ý, lén đặt thiết bị theo dõi, cuối cùng đã phát hiện ra vấn đề.
Tên này đã lấy từng viên Linh Thạch trong phi thuyền ra giữ ăn một mình.
Từ đó về sau, lão đạo sĩ trở thành tồn tại bị người người phòng bị trong thánh địa.
Phàm là thứ gì đáng chút tiền đều không dám để ông ta tới gần.
Lần này nếu không phải đón Thánh tử Thẩm Thiên về, buộc phải ra vẻ này nọ không thể để xấu mặt quá.
Đồng thời còn có Trương Vân Hi theo ngó chừng, Trương Long Uyên mới không quá yên tâm giao phi thuyền Thần Tiêu ra.
Ông ta sợ vị Đại sư huynh không đáng tin cậy này bán sang tay luôn phi thuyền Thần Tiêu.
Sau đó Đại sư huynh này sẽ dệt ra chuyện giữa đường gặp cường giả Độ Kiếp kỳ nên phi thuyền bị hủy.
Đến lúc đó, Trương Long Uyên chắc sẽ tức giận đến mức không thể không nảy sinh lại tình cảm.
...
Phi thuyền xuyên qua tầng mây, đại địa ở ngay dưới chân ta.
Nói cười tung trời, lặng lẽ trưởng thành không lăng nhăng.
Lúc này Thẩm Thiên đứng trên boong phi thuyền, hưởng thụ cảm giác gió mạnh táp vào mặt.
Không thể không nói, chẳng trách trong phim ảnh toàn thích đứng trên boong thuyền hóng gió, thể nghiệm cảm giác bay bổng.
Chỉ có chút tiếc nuối duy nhất là sau lưng không có ai giữ nên luôn có cảm giác lung lay không đứng vững.
Dù sao tốc độ của phi thuyền này thật sự quá nhanh, cho dù bố trí trận pháp chống gió nhưng vẫn khiến thân thể người ta lắc lư không ngừng.
Tống Chưởng quầy chậm rãi đi đến trước mặt Thẩm Thiên: “Tiên sư, không biết Lục hoàng tử Thẩm Ngạo có an toàn hồi cung không?”
Nói thật, từ sau khi thả Thẩm Ngạo về lần thứ hai, trong lòng Tống Chưởng quầy luôn cảm thấy không an tâm lắm.
Đứa nhỏ Thẩm Ngạo này quá xui xẻo khiến người ta phải lo lắng, Tống Chưởng quầy cũng thấy đau lòng.
Nghe thấy Tống Chưởng quầy hỏi vậy, khóe miệng Thẩm Thiên không kìm được giật giật.
Lục ca hắn bị sư phụ mình đưa đi, hẳn là... hẳn là không sao đâu!
Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Thiên lặng lẽ cầu nguyện cho vị huynh đệ ruột thịt kia, cầu cho hắn ta bình an.
Còn Lưu Thái Ất vừa nhìn thấy Thẩm Thiên liền bật khóc, nước mắt tuôn ồ ạt như bão tố: “Tiên sư!”
“Tiên sư, cuối cùng cũng được gặp ngài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền