Chương 70 : Gió thổi mưa giông trước cơn bão
Nhìn thấy thứ mà Thẩm Thiên lựa chọn, Trương Vân Hi khẽ nhíu mày.
Mặc dù Trương Vân Hi không có nghiên cứu đặc biệt gì đối với việc tìm linh đoạn khoáng.
Nhưng từ nhỏ nàng đã lớn lên ở thánh địa Thần Tiêu, cũng từng gặp qua không ít đại sư linh mạch.
Theo như lời bọn họ thì loại linh khoáng thạch có vết nứt toàn thân này được gọi là
"Chu Văn khoáng"
.
Loại khoáng này thường bị cho là khoáng phế thải, bởi vì lớp bảo vệ linh khoáng đã bị tổn hại.
Cho dù bên trong thật sự có bảo bối, căn nguyên cũng dễ bị xói mòn.
Theo thời gian, báu vật trân quý đến đâu cũng bị tổn hao hết căn nguyên.
...
"Thẩm huynh, ngươi thật sự cảm thấy có hàng ở đây hả?"
Trương Vân Hi bất đắc dĩ nói:
"Thoạt nhìn không đáng tin cậy nha!"
Nghe Trương Vân Hi dám nghi ngờ lựa chọn của Thẩm Thiên, Tống chưởng quầy nổi giận.
Ông ta hừ lạnh:
"Cô nương đã để tiên sư trợ giúp, vì sao còn không tin tưởng tiên sư?"
"Trình độ linh thuật của tiên sư trước giờ vốn được người ta công nhận, há là thứ một tiểu cô nương như cô có thể nghi ngờ sao?"
Ánh mắt lạnh như băng Trương Vân Hi rơi vào trên người Tống chưởng quầy:
"Ngươi muốn lừa người?"
Chu Văn khoáng trong ngành mở khoáng được xem là khoáng phế thải điển hình, gần như không thể mở ra được báu vật.
Trừ khi thứ bên trong phong ấn là tiên kim, huyền thổ, chân thủy không sợ thời gian ăn mòn.
Nhưng loại của báu này quá hiếm thấy, nhìn khắp toàn bộ Đông Hoang thì cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Biết bao nhiêu đại sư linh mạch hao tổn công sức, trăm năm mãi tìm kiếm cũng không phát hiện được.
Khối khoáng này mặc dù lớn, hơn nữa từ chiến trường thượng cổ khai quật ra.
Nhưng xem toàn bộ vết rạn trải rộng này thì giá trị tuyệt đối không tới 100.000 linh thạch.
Trong đó, xác suất mở ra được báu vật trân quý thật sự quá thấp!
...
Lời của Trương Vân Hi làm mặt Tống chưởng quầy đỏ lên.
"Đúng là có mắt nhìn, ta thừa nhận đã nâng giá hàng hóa."
"Lão hủ mua khối Chu Văn khoáng này hết tổng cộng 50 nghìn viên linh thạch."
"Dù có bán với giá 100.000 linh thạch thì đây cũng là chuyện bình thường, hợp với quy tắc trong giới buôn bán.”
"
Chẳng qua nếu tiên sư chọn khoáng này, lão hủ cam đoan tuyệt đối có lời hơn 100.000 linh thạch.
"
Tống chưởng quầy ngoan cố, nghĩa chính ngôn từ nói.
"
Cô nương nếu không mua nổi khoáng thạch này hoàn toàn có thể lựa chọn không mua."
"Nhưng lão hủ không cho phép người như cô nương dám nghi ngờ tiên sư, nếu ngươi không mua khoáng này."
"Lão hủ lập tức tự mình ra tay mở khoáng, lấy bảo vật bên trong ra."
"Xem như cho nhóc con như ngươi thấy bản lĩnh của tiên sư.
"
Nói xong, vẻ mặt Tống chưởng quầy mong đợi nhìn Thẩm Thiên.
"
Tiên sư, nếu ngài muốn thì lấy giá 50 nghìn linh thạch đi."
"Lão hủ miễn phí khai thác khoáng cho ngài."
"Nếu không chính ngài mua đi!"
"Cho nha đầu kia hối hận chết!"
...
Chân Chí Giáp và Hùng Mãnh bên cạnh xem đến đầu óc choáng váng.
Lưu Thái Ất đấm ngực giậm chân, hối hận.
Một lần nữa, hắn ta bỏ qua cơ hội hoàn hảo nịnh nọt bên người tiên sư!
Vì sao? Vì sao Tống chưởng quầy có thể chen vào một cách tài tình như vậy?
Ta rõ ràng đã nghĩ đến làm thế nào rồi, hay là ta chậm hơn Tống chưởng quầy một bước?
Trời ơi, đã sinh Ất tại sao còn sinh Tống nha!
Bên kia, Trương Vân Hi nhìn Thẩm Thiên và Tống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền